Sau đợt bận rộn này, nhà Tần Thanh thu được khoảng tám mươi ký miến dong khô, nhà bà nội Tần được hơn sáu mươi ký. Những nhà khác trong tộc thì khoảng từ năm mươi ký đến hơn một trăm ký.
Mọi người bàn bạc, mỗi nhà đóng góp một ít miến dong, gom đủ hai trăm ký, nhờ người gửi đến Thượng Hải, để Đổng Đại Thành giúp chuyển về huyện Bảo Sơn.
Vừa hay, dẫn đội đi Thượng Hải cũng có thể tiện đường xem xét tình hình, Tần Thanh cũng muốn kiểm chứng xem những suy đoán của mình trong thời gian qua có đúng không!
Với năng lực hiện tại của cô, cô không thể suy đoán vận mệnh quốc gia, chỉ có thể suy đoán một số việc có thể xảy ra trong tương lai gần, dựa vào xu hướng chung của những sự việc đó, với sự thông minh của cô, cũng có thể thấy được một vài manh mối.
Lại một đêm nữa, trăng sáng gió mát, nhìn sông Ngân Hà rực rỡ trên đầu, cô không thể suy đoán thêm nhiều điều về tương lai.
Chỉ mong, chuyến đi Thượng Hải lần này được thuận lợi.
Lần này đi Thượng Hải, chú Cả Tần Lâu của Tần Thanh chủ động xin đi.
Tần Lâu tự tin cười: "Thượng Hải tôi quen thuộc, trước khi lập gia đình tôi đã theo thợ trong xưởng đi Thượng Hải mấy lần, tôi còn nói được mấy câu tiếng Thượng Hải nữa, để tôi đi không thành vấn đề."
Mọi người bàn bạc xong, Tần Quỳnh nói: "Vậy được, lần này Tần Lâu dẫn đội đi Thượng Hải, bên ngoài không yên ổn, các cậu đừng gây chuyện, làm xong việc thì về ngay."
Tần Thanh đưa cho chú Cả một địa chỉ: "Đây là địa chỉ nhà và cơ quan của Đổng Đại Thành cùng với số điện thoại, nếu không tìm được, cứ bảo ông ấy ra ga tàu đón mọi người."
Tần Lâu nhận lấy: "Không cần đón, chúng ta nhờ ông ấy làm việc, tự mình đến nhà vẫn hợp lý hơn."
Tần Lâu xem xong, cất địa chỉ vào túi, rồi hỏi sẽ mang theo những ai đi?
Làng họ Tần hẻo lánh, nếu đi đường bộ, họ phải đi ô tô từ thị trấn Song Phong đến thành phố, rồi từ thành phố đi tàu hỏa đến Thượng Hải.
"Lần này các cậu phải mang theo hai trăm ký miến dong, và ba trăm ký khoai tây, ít nhất phải đi năm sáu người mới được."
Tần Quỳnh nhẩm tính trong lòng, vẫn cần phải gửi cho Đổng Đại Thành vài chục ký khoai tây, ý là tiền vận chuyển vậy.
Tần Hạo hăng hái, giơ tay lên: "Tộc trưởng, cháu, cháu muốn đi!"
Tần Hạo mở đầu, một đám trẻ lớn đều nhao nhao giơ tay muốn đi Thượng Hải. Lần trước họ chỉ dừng lại ở Thượng Hải vài tiếng, chưa kịp nhìn ngắm kỹ.
Mọi người đều nói muốn đi, trong phòng nhất thời ồn ào như chợ, còn cãi nhau ầm ĩ nữa.
"Cháu xem cháu kìa, gầy như cọng giá đỗ, trên đường mình phải vác lương thực đấy, cháu vác nổi không hả?"
"Hây, thằng nhóc kia, nhìn cái mắt híp tịt của cậu kìa, chắc chỉ biết nhìn người qua khe cửa thôi nhỉ, ông đây vác một trăm ký nhẹ nhàng cậu có tin không?"
"Tại sao toàn mấy anh con trai được đi, tụi em cũng phải đi, em đi Thượng Hải sẽ mua kẹp tóc đẹp cho Thiếu tộc trưởng, mấy anh con trai có biết chọn không hả?"
"Cái này có gì mà không biết chọn? Đỏ, trắng, xanh, mỗi màu mua một cái là được!"
"Đi đi đi, mấy đứa con gái đừng có hóng hớt!"
"..."
Tần Quỳnh đập mạnh xuống bàn: "Thôi nào, dừng lại hết!"
Sau khi trong phòng đã hoàn toàn yên tĩnh, Tần Quỳnh mới lên tiếng,"Lần này chúng ta đi mười người, sáu nam bốn nữ! Tuyển hai cậu trai và hai cô gái trong độ tuổi từ mười lăm đến hai mươi. Ngoài ra, sẽ chọn thêm bốn người đàn ông và hai người phụ nữ khỏe mạnh."
Mọi người không hề tranh cãi, vì như vậy, cả nam nữ, người trẻ người lớn đều có cơ hội.
Tần Quỳnh nhìn lướt qua mọi người,"Ai đủ điều kiện thì đến chỗ tôi đăng ký, trừ Tần Lâu, những người còn lại sẽ bốc thăm."
"Cháu, cháu, cháu!" Tần Hạo dùng mấy bước vọt đến trước mặt tộc trưởng, giành báo danh trước tiên.
"Cậu không tính, cậu mới tròn mười bốn tuổi."
Tần Hạo nóng nảy,"Sao lại không tính, cháu đã đầy mười bốn, tuổi mụ là mười lăm rồi mà."
"Dù sao cũng không tính, chúng ta phải công bằng, công chính. Cậu tránh ra cho tôi!"
Tần Hạo bị đẩy ra, mặt mày buồn bực.
Sau Tần Hạo, lần lượt có hơn chục cậu trai và cô gái choai choai đã đủ mười lăm tuổi tới đăng ký.
So với sự gấp gáp của bọn trẻ, những người lớn điềm tĩnh hơn nhiều, sau khi họ lần lượt báo danh xong, Tần Quỳnh cũng không câu giờ, tổ chức bốc thăm ngay tại chỗ, trúng ai thì người đó đi.