Cô lén lút dùng xảo thuật làm con cá ngất đi, rồi kéo con cá bơi về phía mình, con cá từ từ nổi lên mặt nước, cô vươn tay ra ôm lấy, không biết tại sao, con cá đột nhiên tỉnh lại, quẫy đầu vẫy đuôi giãy giụa, cuối cùng Tần Thanh vẫn chiếm ưu thế, con cá mập ú văng khỏi mặt nước, bay qua đầu Tần Thanh, rơi xuống bờ, và vẫn còn giãy giụa trên đất.
Tần Sâm nghe thấy tiếng động chạy tới, đầu đầy dấu hỏi, chuyện gì thế này? Cá còn tự bay ra được sao?
"Đúng, nó tự bay ra đấy. Con thấy nó bơi trên mặt nước, muốn bắt nó, nó tự giãy giụa nên nhảy ra ngoài."
"Yeah, con gái bố thật may mắn, tối nay có cá ăn rồi!"
Tần Thanh ra yêu sách: "Con muốn cá kho tộ!"
"Được, để mẹ con làm cá kho tộ cho con!"
Hai bố con vui vẻ xuống núi, tiện đường tải lại số dược liệu dưới gốc cây. Tần Sâm cõng gùi, một tay xách cá, một tay dắt con gái, cuộc sống nhỏ này thật tuyệt vời nha.
Hai bố con đi ngang qua lớp học tộc, một lũ trẻ lớn thèm thuồng nhìn con cá trong tay chú Tần Sâm, trời ơi, thật muốn lên núi bắt cá quá!
Thầy giáo dạy tính toán hôm nay lập tức nắm bắt cơ hội thúc đẩy mọi người: "Các con học xong cách dùng bàn tính để tính phép nhân ba chữ số trở lên, thầy sẽ xin phép tộc trưởng cho các con đi bắt cá, còn mời dì Hồ đến dạy các con làm lẩu cá măng chua, cá kho tộ, cá chiên giòn, cá sốt chua ngọt, đây đều là những món Thiếu tộc trưởng thích ăn, các con không muốn nếm thử sao?"
"Muốn!" Cả buổi chiều ủ rũ, nghe có cá ăn, mọi người liền tỉnh thần lại.
Đặc biệt là Hồ Ái Hoa, cô bé đã thề sẽ nấu ăn cho Thiếu tộc trưởng cả đời, làm sao có thể không biết làm những món cá mà Thiếu tộc trưởng yêu thích chứ?
Thầy giáo hài lòng gật đầu: "Tốt lắm, chúng ta tiếp tục bài học!"
Có một chiếc bánh vẽ tươi ngon treo lơ lửng, hiệu suất học tập đã tăng lên đáng kể.
Về đến nhà, Hạ Nguyệt bỏ dở công việc đang làm, đi ra sau sơ chế cá, nhân lúc còn tươi ngon thì làm sạch và ướp ngay.
Tần Sâm đổ hết dược liệu ra sân, Tần Thanh bê một cái ghế đẩu nhỏ ngồi đó, nhìn bố xử lý dược liệu.
"Thạch hộc và thiên ma rửa sạch rồi phơi khô, thạch hộc dùng để ngâm nước uống, thiên ma phơi khô để hầm canh cho ông bà ăn, mẹ cũng có thể ăn nhiều."
"Ừ."
Tần Sâm đang sắp xếp dược liệu thì Tần Hỏa đến: "Nghe nói hôm nay cậu lên núi kiếm được nhiều dược liệu về hả?"
"Đúng, trừ thạch hộc, thiên ma và hà thủ ô, anh cứ lấy hết đi."
"Được." Tần Hỏa ngồi xổm xuống nhặt dược liệu: "Toàn là thuốc quý, có tuổi đời cả đấy, tiếc là ở đây không có nhân sâm tốt. Nhà mình ngày xưa từng cất một củ sâm núi hoang trên trăm năm, bị ông Tần Quỳnh cho người ta rồi."
Tần Thanh không tin: "Ông Tần Quỳnh đối với người ngoài thì keo kiệt như Tỳ Hưu, ai mà moi được đồ từ tay ông ấy chứ."
"Hề hề, cháu đừng không tin, ông Tần Quỳnh dùng sâm núi hoang đó để đổi cho cháu một cậu con rể nuôi từ bé đấy?"
Cái gì? Sao cô lại không biết chuyện này? Tần Thanh mở to mắt, quay sang nhìn bố cô.
Khuôn mặt ngỡ ngàng của Tần Thanh làm người lớn cười phá lên, Tần Sâm cười nói: "Đúng là có chuyện đó thật, con còn nhớ cái vòng tay vàng trong rương của con không? Cái nhỏ xíu ấy, mặt trong có khắc bát tự của cậu bé đó, bát tự của con cũng đưa cho nhà người ta rồi."
"Sao có thể tùy tiện đưa bát tự cho người khác?"
"Yên tâm, giả hết, giả hết, cái bát tự đưa đi đó giống với ngày sinh trong sổ hộ khẩu của con thôi." Nhà họ Tần dù có sa sút, cũng là gia tộc huyền học sa sút, làm sao có thể dễ dàng đưa bát tự thật cho người khác được.
Không chỉ Tần Thanh, hầu như ngày sinh ghi trong sổ hộ khẩu của tất cả mọi người trong họ Tần đều là giả, còn bát tự thật thì chỉ có người thân cận mới biết.
Tần Thanh cạn lời, đâu phải thời phong kiến như kiếp trước, thời đại này là thời đại chống lại tàn dư phong kiến, sao lại chọn con rể nuôi từ bé cho cô chứ?
"Chuyện này là do ông Tần Quỳnh nói, năm đó ông đi ngang qua nhà người ta, thằng bé sốt cao không dứt, ông Tần Quỳnh nhìn ra được sự bất thường trên người cậu bé nên đã cứu mạng đứa trẻ đó, sau đó phát hiện bát tự của cậu bé đó đặc biệt hợp với con, nên mới đề nghị chuyện đính ước cho con. Để bồi bổ nguyên khí cho nhà người ta, nhà mình còn bù thêm một củ sâm núi già nữa đấy."