"Đi thôi, về khoang thuyền."
Tần Thanh thở dài, lúc cần thì nịnh nọt bảo tôi giỏi, cái gì cũng nghe tôi. Giờ thì đến cái quyền ở ngoài thêm một lúc cũng không có, lời nói của người lớn thật chẳng đáng tin.
Tần Thanh buồn bực, véo tai ba không buông.
Tần Sâm làm quá: "Ôi trời ơi, Thanh Thanh buông tay ra, ba đau quá đi mất!"
Một thanh niên trong tộc tên là Tần Hạo bước đến, cung kính gọi một tiếng: "Thiếu tộc trưởng."
Tần Thanh đáp lời: "Ông Quỳnh vẫn đang canh chừng ở khoang lương thực à?"
"Vâng, không chỉ tộc trưởng mà mọi người còn chia ca, khoang chứa lương thực có người canh gác 24/24."
"Mọi người coi trọng lương thực như vậy, sau này đừng than khổ khi vận chuyển lên núi đấy."
Tần Hạo cười hềnh hệch: "Không đâu, mọi người vui còn không kịp ấy chứ."
Ban đầu, họ không hề biết trên thuyền có nhiều lương thực đến vậy. Ngày thứ hai sau khi rời Thượng Hải, có người phát hiện tộc trưởng thức trắng đêm, bê ghế ngồi canh ở khoang trống của Tần Quyền. Mọi người mới phát hiện ra số lương thực này.
Tộc trưởng không thể ngăn cản mọi người, họ hăm hở vào kiểm tra một lượt rồi, ai nấy đều tươi tắn hẳn lên.
Mọi người đều hiểu, đây là công lao của thiếu tộc trưởng. Dù không nói ra miệng, nhưng chị dâu phụ trách nấu ăn đã đặc biệt lấy mấy con cá to bằng bàn tay vớt dưới sông lên, làm một đĩa sủi cảo nhân cá cho thiếu tộc trưởng.
Những người còn lại dùng đầu cá và xương cá để nấu một nồi canh chua cá lớn, ăn với cơm khoai sắn khô, coi như ăn Tết, ngon tuyệt vời.
Phải nói rằng Tần gia có rất nhiều người tài giỏi, và người chị dâu này có tài nấu nướng đặc biệt.
Tần Thanh cảm thấy không thoải mái khi đi thuyền, nên không có khẩu vị, nhưng đĩa sủi cảo nhân cá này lại khiến cô ăn sạch, trong lòng cũng ấm áp. Biết ơn và báo đáp luôn là điều đáng trân trọng.
Ngày mùng 5 Tết, con tàu hàng rời dòng chính sông Trường Giang, đi về phía tây nam và vào một con sông hẻo lánh. Thuyền đi thêm nửa ngày, hai bên bờ không thấy một bóng người. Hai bờ là núi cao kẹp lấy dòng sông hẹp, chỉ nghe thấy tiếng chim hót vang vọng trên bờ.
Đổng Cương đã quen với các thanh niên Tần gia. Anh ta vỗ vai Tần Hạo: "Này, nơi này nhìn là biết hoang vu vắng vẻ. Tộc địa Tần gia các cậu ở đâu thế?"
Tần Hạo trả lời: "Cái này tôi không biết."
Đổng Cương ngạc nhiên: "Không biết? Không biết mà các cậu vẫn đi vào à?"
Tần Hạo nhướng cằm: "Chỉ có mấy tộc lão biết thôi. Chúng tôi đều sinh ra ở huyện Bảo Sơn, chưa từng đến nơi này."