"Chậc chậc chậc, thế thì hiệu quả cao lắm à?"
Tần Thanh nhấp một ngụm nước, đôi mắt trong veo đảo qua đảo lại, say sưa xem hai ông đấu khẩu.
Hồ Ái Hoa cùng một nhóm bạn nhỏ chạy đến: "Thiếu tộc trưởng, lát nữa chị Thủy sẽ dẫn chúng tôi đi đào rễ cỏ ngọt. tôi sẽ chọn cái ngọt nhất cho cậu."
Chị Thủy tên đầy đủ là Tần Thủy, là con gái út của Tần Lâm. Cô bé sống trên núi từ nhỏ, biết rất nhiều thứ, được bọn trẻ Tần gia yêu mến nhất.
Rễ cỏ ngọt? Tần Thanh không biết đó là cái gì.
"Không cần cho tôi đâu, các cậu cứ ăn đi."
"Cậu không ăn à?" Hồ Ái Hoa có chút thất vọng, cô bé đã suy nghĩ rất lâu mới nghĩ ra cách để báo đáp thiếu tộc trưởng.
Trẻ con không giấu được cảm xúc trên khuôn mặt. Tần Thanh an ủi cô bé: "Sau này cậu tìm được thứ gì ngon khác thì cho tôi nhé."
"Được, tôi chắc chắn sẽ cho cậu. Cậu có ăn thịt thỏ không? Sau này tôi cũng sẽ bắt thỏ." Hồ Ái Hoa nghiêm túc hứa hẹn.
"Được." Tần Thanh khẽ mỉm cười.
Tần Viêm đứng bên cạnh nhìn, đợi Hồ Ái Hoa chạy đi xa, ông mới lại gần: "Sao con không chơi với những đứa trẻ khác? Tính con không hòa đồng như thế sau này sẽ không có bạn bè đâu."
Tần Thanh ngẩng đầu: "Con không kết bạn với trẻ con."
Tần Viêm lắc đầu: "Con không phải trẻ con sao? Con cái gì cũng tốt, chỉ có tính cách quá độc lập. Như vậy không tốt, không tốt."
Tần Thanh cãi lại: "Thầy cô của con đều là bạn bè của con. Tình bạn vong niên cũng là một kiểu bạn bè mà."
"Một lũ ông bà lão mặt nhăn nheo như vỏ quýt thì làm bạn với con được mấy năm?"
Tần Thanh không vui, đứng phắt dậy khỏi ghế đẩu, định bỏ đi. Cô đứng dậy quá vội, cái cơ thể ba khúc không kiểm soát được, ngả người về phía trước, ngã nhào xuống đất.
Tần Viêm vội vàng đỡ cháu gái dậy, vẻ mặt lo lắng: "Ngã ở đâu? Có đau không? Cái con bé này, giận dỗi thế cơ à, nói không lại thì không vui, cố ý ngã để ông nội xót ruột phải không?"
Tần Thanh cũng cảm thấy thật xấu hổ. Cô lau một vệt bụi bẩn trên mặt, bĩu môi hờn dỗi: "Con muốn về nhà."
"Được được, ông đưa con về trước." Tần Viêm vứt cuốc xuống đất, không màng đến việc nhổ cỏ nữa, bế cháu gái lên và đi về.
Nằm trên vai ông, nghe ông lẩm bẩm, Tần Thanh cảm thấy công việc dùng trí óc mới hợp với mình.
Sáng nay từ lúc thức dậy, làm gì cũng không thuận lợi. Cô sờ con rùa trong túi áo, tính xem tháng này cô có phạm phải điều gì không.