Nửa tiếng sau, ký hợp đồng xong xuôi, Tần Quỳnh đến nhà Tần Xán, giao phó mọi chuyện xong xuôi. Sau này, những người Tần gia ở lại huyện Bảo Sơn sẽ do Tần Xán làm chủ.
Tần Xán gật đầu đồng ý, ông nhất định sẽ bảo vệ tốt cho các con cháu Tần gia.
Ở nhà Tần Thanh, vì sáng mai phải đi sớm nên hai vợ chồng Tần Sâm và Hạ Nguyệt lục tung nhà cửa dọn đồ, thứ gì cũng muốn mang theo.
Tần Thanh nằm trong sân phơi nắng: "Mẹ ơi, đồ nội thất thì không cần mang đâu. Chỉ cần quần áo, chăn, lương thực, thuốc men là được. À, cả sách của con với tiền riêng của ba nữa."
Tần Sâm giả vờ gườm gườm nhìn con gái: "Ba lấy đâu ra tiền riêng, nhà mình chỉ có tiền ở trong tay mẹ con thôi."
"Xì!" Tần Thanh bĩu môi khinh bỉ, lười nhìn cái vẻ nịnh bợ của ba.
Tần Sâm chạy vào nhà tìm vợ: "Vợ ơi, Thanh Thanh chê anh."
Hạ Nguyệt thấy không vừa mắt, mắng ông một câu: "Rảnh quá nhỉ? Rảnh thì qua nhà ba mẹ xem có cần giúp đỡ gì không."
Tần Sâm đi ngang qua Tần Thanh, hừ một tiếng rồi xoa xoa khuôn mặt nhỏ của cô: "Cái con bé lười biếng!"
Tần Thanh không vui. Cô đâu có lười, vì cả gia đình này mà cô đã tốn bao nhiêu công sức cơ chứ?
Cả đêm hôm đó, rất nhiều người Tần gia gần như không nghỉ ngơi. Đồ đạc mang đi thì hối hả đóng gói, vật quý giá không mang đi được thì giấu đi. Họ dọn dẹp khắp nơi, đến lúc gà gáy trời còn chưa sáng, cổng Tần gia đã tụ tập rất đông người.
Trương Vệ Quốc là người rất khéo léo. Tối qua, ông đã cử một chiến sĩ đến hỏi thăm có bao nhiêu người đi, họ sẽ cử xe đưa đi.
Tần Quỳnh rất biết cách tận dụng cơ hội, trực tiếp nhờ họ đưa đến cửa biển để họ xuống tàu đi về phía nam.
Số người Tần gia lần này đi về phía nam, tính cả già trẻ lớn bé, tổng cộng khoảng 230 người. Đi tàu hỏa thì rất tốn kém, Tần Thanh quen người lái tàu hàng, đi một chuyến tiện hơn rất nhiều.
Trương Vệ Quốc nghe tin nhắn từ bên kia truyền đến thì bật cười. Nhớ lại bản hợp đồng trong ngăn kéo, ông không khỏi cảm thán, Tần gia có không ít người thông minh! Dù có về quê thì cũng không lo không có ngày trở lại.
Đất nước đã trải qua nhiều năm loạn lạc, giờ đây những gia tộc còn được xem là có truyền thống chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Tần gia, cũng tạm được xem là một trong số đó.
Quân đội đưa đến những chiếc xe tải lớn. Tần Sâm thương con gái, bàn bạc với tài xế, nhờ ông cho mẹ và con gái ngồi ở khoang trước.