Trương Vệ Quốc vừa nhìn thấy Tần Quỳnh đã nở một nụ cười tươi rói: "Lần này thật may nhờ có Ngài Tần, nếu không có sự giúp đỡ hết lòng của mọi người thì nhiều gia đình của chúng tôi chưa biết phải ở đâu cho ổn định nữa."
Tần Quỳnh khiêm tốn đáp: "Ngài nói quá rồi. Các anh bảo vệ đất nước, chúng tôi có thể góp chút sức lực cũng mừng lắm rồi."
"Ha ha ha, cảm ơn, cảm ơn!" Trương Vệ Quốc cười đến hở cả lợi.
"Tuy nhiên, nói trước cho rõ ràng, nhà của chúng tôi là cho các anh mượn chứ không phải cho không."
"Đương nhiên rồi, chúng tôi tuyệt đối không lấy bất cứ thứ gì của dân." Lần này, Trương Vệ Quốc nói một cách rất nghiêm túc.
Tần Quỳnh thở dài: "Đây là nhà tôi của gia tộc chúng tôi, cho các anh mượn thì mong các anh giữ gìn cẩn thận. Nếu có thể, cũng xin các anh chăm sóc giúp những người Tần gia ở lại phía sau."
Đó chỉ là chuyện nhỏ, Trương Vệ Quốc đồng ý ngay. Ông cười hớn hở đi quanh sân: "Nơi rộng rãi thế này, vừa đủ cho các gia đình quân nhân đi theo quân đội ổn định cuộc sống, lại còn có thể tách hai sân ra làm văn phòng, tốt quá rồi."
Tần Quỳnh vào nhà lấy ra hai bản hợp đồng. Ông làm theo mẫu của Tần Thanh, sửa lại thành hợp đồng cho thuê miễn phí.
Trong đó có hai điều khoản chính. Một là phải bảo vệ sự nguyên vẹn của nhà tôi Tần gia, không được phá hoại từ đường, điều thứ hai là Tần gia muốn lấy lại nhà phải báo trước cho quân đội nửa năm để họ rút đi.
Còn việc bảo vệ sự yên bình cho người Tần gia thì đôi bên ngầm hiểu với nhau, không cần viết vào hợp đồng, nếu không sẽ thành ra Tần gia ban ơn để mong được báo đáp.
Lần đầu tiên thấy một bản hợp đồng cho thuê như thế này, Trương Vệ Quốc cũng thấy lạ, ông xem kỹ một lượt rồi ký hợp đồng một cách hào sảng. Mỗi bên giữ một bản, còn một bản Tần Quỳnh đưa lại cho Tần Xán là người sẽ ở lại.
Trương Vệ Quốc đặc biệt nói thêm một câu: "Ngài cứ yên tâm, chỉ cần chúng tôi còn ở đây, nhất định sẽ không để người Tần gia phải chịu thiệt thòi."
"Vậy thì cảm ơn chính ủy Trương." Tần Quỳnh chắp tay vái.
"Ngài rời khỏi đây thì định đi đâu?"
Tần Quỳnh than thở: "Tôi cũng không giấu gì các anh. Giờ đây cuộc sống khó khăn, chúng tôi phải dọn về quê làm nông. Chẳng thể để cho đám trẻ phải đói đến vàng vọt cả mặt mày được."
Trương Vệ Quốc cũng không tiện khuyên nhủ, chỉ biết nói lời an ủi. Vì sao lại không thể khuyên? Lẽ nào lại khuyên họ ở lại? Trương Vệ Quốc trước mặt người ngoài thì có tính cách phóng khoáng, nhưng nếu không phải là người khéo léo thì làm sao làm công tác tư tưởng được?