Chương 33

Huyền Học Đại Sư Xuyên Về Năm 1970

undefined 20-02-2026 20:53:42

Dù ở đây chưa đến mức khô hạn, nhưng lúc này mọi người đều giữ chặt lượng lương thực trong nhà, cộng thêm ảnh hưởng của việc khan hiếm ngoài thị trường, nên tất cả những gì liên quan đến lương thực đều tăng giá. Hạ Nguyệt ghé quầy tạp hóa hỏi giá đường trắng, so với giá bà mua ở tạp hóa huyện Bảo Sơn hồi đầu năm thì nó đã tăng thêm hai ngàn đồng. Tần Sâm nói: "Mua đi, chỉ mua đường trắng thôi, để làm bánh kẹo cho Thanh Thanh, còn các loại kẹo trái cây thì con bé không thích ăn." "Khó khăn lắm mới ra ngoài một chuyến, cứ mua năm ký đi." "Được." Hai người đi mua đường cát trắng, nhưng mua một lần năm ký thì người bán hàng không chịu bán. Vợ chồng bà đành phải tách ra đi mua riêng mới đủ năm ký đường cát trắng. Hạ Nguyệt không chỉ mua đường trắng, bà còn mua thêm ba ký muối, năm hộp sữa bột, ba cây vải, ngoài ra còn có các vật dụng sinh hoạt như kem đánh răng, bàn chải. Mua xong đồ, bước ra, hai vợ chồng xì xào: "Người ta không bán nhiều muối cho em, mình phải tìm chỗ mua thêm chút nữa đem về, để muối dưa, ướp thịt tốn lắm." Hạ Nguyệt lục lọi túi vải đựng phiếu đường và phiếu lương thực: "Tổng cộng mình có hơn năm ký phiếu đường sắp hết hạn rồi, phải dùng nhanh thôi." "Cái gì? Mấy người có phiếu đường à?" Một người phụ nữ trung niên, quần áo vá víu, rướn người lại nhìn vào túi của Hạ Nguyệt, khẽ hỏi. Hạ Nguyệt vội vàng buộc chặt miệng túi vải lại: "Bà này sao lại tự tiện nhìn đồ của người khác thế?" Người phụ nữ trung niên cười hì hì, lộ ra hàm răng ố vàng: "Thì nghe nói mấy người có phiếu đường mà. Cháu tôi thích ăn kẹo, chúng tôi ở dưới quê thì làm gì có chỗ mà kiếm mấy cái phiếu này, cô em làm ơn làm phúc, hay cô đổi cho tôi một ít đi?" Lúc nãy bà ta đã thấy, hai người này mua rất nhiều đồ, nhìn là biết người thành phố có việc làm, không thiếu tiền, không thiếu phiếu, chỉ không biết sao lại đến thị trấn này, chẳng phải đồ ở huyện còn nhiều hơn sao? Hai vợ chồng nhìn nhau, Hạ Nguyệt cười tươi nhìn người phụ nữ: "Chị ơi, chị tên là gì ạ?" "Tôi hả, tôi tên là Chu Hồng." "Vậy tôi gọi là chị Chu nhé, chị tính đổi bằng gì đây?" "Cô muốn đổi bằng gì?" Phiếu đường cũng không rẻ, bảo bà ta dùng tiền mặt mua thì cũng xót ruột! "Tôi muốn lương thực! Người thân của nhà tôi đều ở thành phố, chị cũng biết đó, giờ ngoài kia khô hạn, người thành phố khó mua lương thực lắm." Hạ Nguyệt nói vậy, Chu Hồng hiểu ra ngay, tự động hiểu thành thành phố họ thiếu lương thực, nên mới đi đường xa đến tận thị trấn này mua đồ. Chu Hồng tính toán, bây giờ lương thực thành phố căng thẳng nên giá lương thực chắc chắn cao, bà ta phải đòi giá cao hơn. "Tôi dùng năm ký gạo lứt đổi một ký phiếu đường của cô được không? Đường cát trắng giờ chín đồng một ký, gạo lứt thế nào cũng phải mười hai đồng một ký chứ, tôi dùng năm ký gạo lứt đổi một ký phiếu đường cho cô là không lỗ rồi." Tần Sâm vừa định đồng ý thì bị Hạ Nguyệt ngăn lại: "Thế thì tôi không đổi đâu, bây giờ phiếu đường khó tìm biết mấy, tôi dùng một ký phiếu đường chắc chắn đổi được năm ký gạo trắng đấy." Chu Hồng nóng ruột: "Ai nói thế, không đổi được đâu. Giờ lương thực cũng quý giá, không thì người thành phố các cô cũng chẳng đến tận vùng quê chúng tôi để mua đúng không." Hạ Nguyệt cười: "Nói thật với chị, tôi đang có vài chục ký phiếu đường, nếu chị muốn thì tôi cũng kiếm được phiếu công nghiệp. Cuối năm ngoái luyện thép, nồi sắt, xẻng sắt của nhà chị chắc đều đem đi hiến để luyện thép rồi nhỉ? Không có nồi, con cái kết hôn, tách hộ cũng khó làm đấy." Lời này đánh trúng tâm can Chu Hồng, từ năm ngoái đến giờ, nhà nhà làm cơm chỉ đành dùng nồi đất. Tháng trước, người thân thành phố của đội trưởng gửi cho một cái nồi sắt sứt mẻ, ai cũng thèm muốn vô cùng. Lòng tham trỗi dậy, nhưng Chu Hồng vẫn không chịu nhả: "Làm sao tôi biết cô có lừa tôi không?" Hạ Nguyệt mở túi vải ra ngay trước mặt bà ta, cho Chu Hồng nhìn thoáng qua. Trời ơi, cả một chồng phiếu đủ loại. "Mấy cái phiếu này không chỉ của tôi, còn của người thân bạn bè nữa, chị yên tâm, chỉ cần có lương thực, tôi sẽ đổi hết cho chị." Chu Hồng im lặng, Hạ Nguyệt thu lại túi, kéo Tần Sâm định bỏ đi: "Nếu chị không muốn đổi thì thôi vậy." "Chờ đã, tôi muốn đổi, nhưng cô phải đợi tôi một chút, tôi phải về hỏi chồng tôi đã."