Quyển 1 - Chương 9: 1303 hay 1403

Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác

Lưỡng Cước Không Mang 27-12-2025 11:02:27

Một người mà ở phòng đôi? Nhân viên lễ tân thoáng nghi ngờ rồi liếc nhìn phía sau cô một cái. Ở đó chỉ có một mình Miêu Tiểu Tư, mái tóc ngắn gợn sóng che khuất phần lớn đường nét gương mặt. Lúc này, cô đang cầm một cánh tay khô quắt và đứng bất động trước quầy, trông có vẻ thần trí không được bình thường cho lắm. Nhưng vì đạo đức nghề nghiệp, lễ tân vẫn nhanh chóng thu ánh mắt về. "Đây là số phòng của ngài, phòng 1303. ngài rẽ trái rồi đi thang máy lên tầng 14." "Không phải tầng 13 à?" "Một tầng của khách sạn là tầng kỹ thuật, không có người ở. Nên phòng 1303 nằm ở tầng 14." "Ừm, được rồi." Miêu Tiểu Tư nhận thẻ phòng, cô không nhịn được nhìn nhân viên lễ tân thêm một cái. Nụ cười trên mặt cô ta đã bắt đầu cứng lại, nhưng vẫn cố gắng giữ lấy dáng vẻ hoàn hảo. Vậy ra phòng 1303 thực chất là phòng 1403. khách sạn này còn kỳ quái hơn cô tưởng. Hành lang tầng 14, ánh đèn màu vàng mờ mịt trên trần và chập chờn không ổn định. Trên tường loang lổ đầy dấu vết, hình như còn có cả vệt bẩn màu đỏ đen không rõ là thứ gì. Miêu Tiểu Tư đi một mình dưới ánh đèn, lại có cảm giác phía sau từng cánh cửa dường như có ai đó đang âm thầm theo dõi mình. Không khí ở đây nặng nề đến kỳ lạ, có khi nào buổi tối sẽ có ma nhát không đấy. Không biết từ khi nào, trong tay Miêu Tiểu Tư đã có thêm một cây búa, là lúc nãy cô đi ngang quầy lễ tân và tiện tay trộm được. Miêu Tiểu Tư mắc chứng hoang tưởng bị hại nghiêm trọng, mỗi lần đi giữa đám đông thì cô luôn có cảm giác có người đang theo dõi và bám theo mình. Nếu gặp mấy người tụ lại thành nhóm thì cô sẽ vô thức sinh ra cảm giác hoảng loạn, luôn nghi ngờ người ta tụ tập lại là để vây đánh mình. Mà trong tính cách cô lại còn có phần máu liều của một con bạc, so với việc làm con mồi bị rình rập thì cô thà cầm vũ khí chủ động tấn công trước. Nếu đối phương có ác ý thì chi bằng ra tay trước khi bị giết. Chính kiểu nhạy cảm quá mức này khiến Miêu Tiểu Tư trong đời sống hàng ngày luôn căng thẳng đề phòng, thậm chí lúc phát bệnh còn từng làm bị thương không ít người, trong đó có cả y tá và bạn bè. May mà sau khi dùng thuốc, trạng thái tinh thần của cô ổn định hơn nhiều và ít nhất là không còn phải lúc nào tinh thần cũng căng như dây đàn nữa.