Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác
Lưỡng Cước Không Mang27-12-2025 11:02:13
Miêu Tiểu Tư vốc bừa một nắm thuốc nhét vào miệng. Dù sao cũng là thuốc trị bách bệnh, uống nhiều thì khỏe nhanh hơn. Nhưng vừa mới nuốt xuống, trước mắt cô bỗng nhiên hoa mắt chóng mặt.
Đầu đau như búa bổ, như thể có một ngọn lửa đang bùng cháy trong não cô.
Một luồng ánh sáng kỳ dị chợt lóe lên, ngay trước mắt cô bỗng hiện ra một bảng đếm ngược.
00:00:10.
00:00:09.
00:00:08. ... ...
Cái quỷ gì đây?
Miêu Tiểu Tư giơ tay lên quơ quơ trước mặt. Ảo giác sao?
00:00:00, đếm ngược kết thúc!
Ngay khi Miêu Tiểu Tư cho rằng cái thứ kỳ quái này sắp biến mất thì...
Trước mắt cô bất thình lình xuất hiện một con cừu non đang chạy. Con cừu càng chạy càng nhanh mà nhìn lâu còn thấy ám ảnh, giống như mấy giao diện tải trò chơi rác trôi nổi trên mạng.
Dưới đường chân trời nơi con cừu đang chạy, xuất hiện một thanh tiến trình và hiển thị: 60%.
Con số cứ thế tăng lên từng chút một. Rốt cuộc là cái quái gì vậy?
90%...
96%...
100%.
"Đinh đông!" Một âm thanh lạnh lùng như giọng nói máy móc vang lên.
[Thẻ nhân vật đã được kích hoạt... ]
[Thông tin người chơi đang được tải... ]
[Họ tên: Chờ đặt (Mời người chơi đặt tên ngay lập tức). ]
[Chức nghiệp: Sứ Giả Bóng Đêm (Mật danh: U Linh). ]
[Điểm sinh mệnh: 100/100 (Khi điểm sinh mệnh về 0 thì người chơi sẽ tử vong, xin hãy luôn chú ý đến mạng sống của mình). ]
[Điểm năng lượng: 10/10 (Sử dụng kỹ năng sẽ tiêu hao điểm năng lượng). ]
[Điểm tinh thần: 100/100 (Trạng thái tinh thần của bạn cực kỳ đáng kinh ngạc). ]
[Cấp bậc: 1 (Bạn chỉ là người mới, xin hãy nỗ lực thăng cấp). ]
[Điểm kinh nghiệm: 0 (Hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được phần thưởng). ]
[Thiên phú: Sờ Xác, Đâm Lén, Con Mắt Quỷ Dị. ]...
Các mục còn lại như túi đồ, linh tệ v. v... hiện tạm thời chưa kích hoạt.
Nhìn bảng giao diện trôi lơ lửng trước mắt giống như một trò chơi...
Miêu Tiểu Tư ngơ ngác nhìn.
Hả? Thật sự tới rồi à?
Khoan đã...
Cái dòng thiên phú kia là cái quỷ gì vậy?
Sờ Xác, Đâm Lén, Con Mắt Quỷ Dị?
Hệ thống này không phải đang nhầm lẫn đấy chứ?
Cô hình như vừa kích hoạt mấy kỹ năng âm tà quá sức vớ vẩn.
Nhìn chằm chằm giao diện thiên phú, Miêu Tiểu Tư lập tức rơi vào trạng thái mông lung.
Cơn đau đầu dần dần tiêu tan. Không kịp nghĩ nhiều, cô đảo mắt nhìn quanh thì phát hiện bản thân đã không còn ở trong phòng khách của cậu cô nữa, mà là ở một không gian hư ảo nào đó.
Cô tới đây bằng cách nào? Lẽ nào là uống quá liều thuốc, dẫn đến phản ứng phụ?