Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác
Lưỡng Cước Không Mang27-12-2025 11:02:10
Lúc nhỏ, cô luôn có thể tìm trúng chỗ ba giấu tiền riêng, rồi lén lấy đi mua đồ ăn vặt như xúc xích, mì cay.
Miêu Tiểu Tư đặt gói đồ xuống và bắt đầu lục lọi khắp nơi.
Cô tìm được một ít tiền mặt, khoảng hơn một ngàn tệ.
Chà, cậu cô đúng là có tiền thật.
Cô còn tìm thấy một chiếc đồng hồ, trông cũng đáng giá kha khá.
Ngoài ra còn có đôi tất chưa kịp giặt, dây sạc bị bong lớp vỏ nhựa và... một tấm thẻ đen.
Hả? Thẻ đen à?
Miêu Tiểu Tư cầm tấm thẻ trong tay và tỉ mỉ vuốt ve nó.
Trên đó không có số thẻ, sờ vào thì nhẵn mịn và bằng phẳng nên chắc chắn không phải thẻ ngân hàng.
Mặt sau của tấm thẻ có một đóa hoa hồng đen khô đang nở rộ, yêu dị mà tinh xảo.
Điều này khiến cô nhớ tới bộ đồng phục bệnh nhân trong bệnh viện tâm thần. Miêu Tiểu Tư yêu thích không rời tay.
Cô bước ra phòng khách, lúc này trong phòng đã hơi tối nhưng Miêu Tiểu Tư không bật đèn.
Màu đen có thể mang lại cho cô cảm giác an toàn, giống như chỉ cần trốn vào bóng tối là sẽ không có ai tìm thấy cô nữa.
Miêu Tiểu Tư ngồi xuống chiếc ghế sofa da mềm mại, vừa định nghiên cứu kỹ hơn về tấm thẻ đen kia...
Thì phát hiện tay mình trống trơn, tấm thẻ rõ ràng còn đang cầm lại bỗng dưng biến mất.
Chẳng lẽ làm rơi ở đâu đó?
Miêu Tiểu Tư bỗng cảm thấy một trận bồn chồn lo lắng.
Cô đi đi lại lại trong phòng, cuối cùng không còn cách nào đành phải bật đèn lên.
Nhưng cô không nghe thấy âm thanh tấm thẻ rơi xuống đất, sao có thể biến mất vô cớ được chứ?
Miêu Tiểu Tư bắt đầu thấy cáu.
Tìm không thấy.
Ở đây không có.
Bên kia cũng không.
Cảm giác này thật sự khiến người ta phát điên.
Cô giật tóc rồi hai tay không ngừng vò mặt mình.
Trước kia cô không thích uống thuốc, nhưng giờ thì cô cảm thấy mình cần phải uống gì đó để bình tĩnh lại.
Trong gói đồ Tiểu Lan đưa cho cô chắc là có thuốc, đó là loại thuốc do viện trưởng Hồ kê cho trước khi cô xuất viện, nghe nói có thể trị bách bệnh! Linh nghiệm vô cùng!
Miêu Tiểu Tư lao thẳng tới cửa ra vào rồi tay run run tháo gói đồ, càng gấp càng rối, giống như mãi không thể tháo ra được.
Miêu Tiểu Tư nóng nảy đến mức suýt ném gói đồ đi.
Cuối cùng, mở được rồi!
Cô thấy trong lọ thuốc màu trắng chật cứng những viên thuốc đỏ nhỏ xíu, bề ngoài trông chẳng khác gì tiên đan của đạo sĩ trong truyện cổ. Suýt nữa cô đã rơi nước mắt. Một lần nữa phải nói là "Cô yêu Tiểu Lan"!