Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác
Lưỡng Cước Không Mang27-12-2025 11:03:22
Đây là...
Miêu Tiểu Tư khựng lại một chút, con ngươi nhanh chóng khôi phục lại như bình thường.
Vừa rồi cô vô tình kích hoạt kỹ năng, là với nữ quỷ kia sao?
Kỹ năng này là để giải mã quá khứ của đối phương à?
Đúng lúc đó, trong mắt nữ quỷ chợt trào ra hai dòng lệ máu, khuôn mặt vặn vẹo đầy tuyệt vọng mà người ngoài nhìn không sao hiểu nổi.
Cô ta đã bị sát hại vô cùng tàn nhẫn, oán khí tích tụ nặng nề.
Miêu Tiểu Tư không thể chịu đựng nổi ánh mắt của nữ quỷ nên đã đưa tay kéo rèm lại, che kín cô ta và cả cửa sổ.
Mắt không thấy, lòng không phiền.
Cô quay lại giường và ngoái đầu nhìn một cái, nữ quỷ đã bị cô giấu đi rất hoàn hảo, chỉ còn thò ra đôi chân đầy máu.
"..."
Cảnh tượng này hình như còn tăng thêm phần kỳ dị thì phải.
Miêu Tiểu Tư lắc lắc đầu rồi nằm xuống giường, cuối cùng cũng hiểu là trợn trắng mắt nghĩa là dùng lòng trắng mắt để nhìn thẳng vào quỷ vật.
Vừa rồi kỹ năng thứ ba bị kích hoạt một cách vô thức.
Nữ quỷ này rốt cuộc đã trải qua chuyện gì, tại sao lại sinh ra sự thù địch mạnh đến thế với loài người? Ai là kẻ đã phong ấn cô ta trong khách sạn?
Cô ta chỉ vì muốn cứu một nữ sinh xa lạ, mà đem cả mạng mình đánh đổi?
Trong khoảnh khắc ấy, Miêu Tiểu Tư không biết nên nói nữ quỷ kia ngu ngốc hay là quá khờ dại.
Gặp chuyện như vậy, người bình thường chẳng phải nên giả vờ không nghe thấy, rồi đi xa mới gọi cảnh sát sao?
Một đám côn đồ đang say, cô ta nghĩ mình có thể làm được gì khi xông vào đó chứ?
Miêu Tiểu Tư nằm nghiêng trên giường và ngẩn ngơ nhìn về phía cửa sổ, như đang trầm tư suy nghĩ điều gì đó.
Miêu Tiểu Tư lại nhớ đến những đề kiểm tra trong bệnh viện. Cô đã làm qua hàng trăm đề kiểm tra, vậy mà cô căn bản chưa từng rời khỏi bệnh viện, và thậm chí cô còn không biết rốt cuộc những đề kiểm tra đó có ý nghĩa gì.
Dần dần, mí mắt cô càng lúc càng nặng.
Miêu Tiểu Tư thật sự quá buồn ngủ, có lẽ là vì trận ác chiến khi nãy đã tiêu hao không ít điểm sinh mệnh và điểm tinh thần, cô chưa từng cảm thấy mệt mỏi đến mức này bao giờ.
Cái đệm mềm mại dường như có tác dụng an thần, cơn mệt mỏi như thủy triều tràn tới. Miêu Tiểu Tư vừa kéo chăn lên, đầu nghiêng sang một bên liền ngủ thiếp đi.
Thời gian từng chút một trôi qua, không biết cô đã ngủ bao lâu.