Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác
Lưỡng Cước Không Mang27-12-2025 11:02:31
Hơn nữa... sau khi uống viên "thuốc trị bách bệnh" mà viện trưởng kê, Miêu Tiểu Tư cảm thấy bệnh tình của mình đúng là đã được giảm bớt thật, bảo sao lão rùa già đó lại sẵn sàng cho cô xuất viện!
Trước cửa phòng 1303. Miêu Tiểu Tư đặt thẻ phòng lên nhưng không có phản ứng gì.
Cô dùng tay đẩy nhẹ thử thì "kẹt" một tiếng liền cửa liền mở ra.
Cửa này có vấn đề à?
Miêu Tiểu Tư thấy kỳ lạ, một mùi ẩm mốc thoang thoảng xộc vào mũi khiến cô nhíu mày.
Cái mùi gì đây, khó ngửi chết đi được...
Sau khi bước vào...
Đây mà gọi là phòng đôi sang trọng á? Chủ khách sạn này có hiểu từ "sang trọng" nghĩa là gì không đấy?
Miêu Tiểu Tư đảo mắt quan sát xung quanh căn phòng, bên trong có hai chiếc giường 1 mét 8 x 2 mét, nhìn sơ thì cũng tạm coi là sạch sẽ gọn gàng.
Vén rèm cửa ra thì thấy là một cửa sổ giả, tên chủ khách sạn vô lương tâm kia đã vẽ phong cảnh bên ngoài cửa lên tường, rồi tùy tiện treo một tấm rèm trắng chất lượng tệ lên che lại.
Miêu Tiểu Tư tiếp tục quan sát những chỗ khác. Trong cốc thủy tinh có thứ chất lỏng màu vàng không rõ là gì đang ngâm bên trong, bồn rửa mặt thì bị tóc nhét đầy, còn khăn tắm thì dính máu chưa khô.
Miêu Tiểu Tư nhìn cảnh trước mắt mà trầm ngâm suy nghĩ, may mà cô đã chọn phòng đôi sang trọng, chứ không phải phòng đơn tiêu chuẩn.
Chỗ quái quỷ gì thế này, đến ma còn chẳng thèm ở.
Cô mở ấm đun nước đặt trên bàn ra xem, bên trong vẫn đang đun quần lót ố vàng với tất, trông như là... đồ của khách trước để lại.
Miêu Tiểu Tư: "..."
Kẻ uống nước và không uống nước đều im lặng.
Cô thực sự nghi ngờ không biết đám đánh giá năm sao của khách sạn này từ đâu mà ra.
Miêu Tiểu Tư cố kìm nén ý định chạy ra quầy lễ tân đổi lên phòng cao cấp hơn, vì nhiệm vụ chính chỉ yêu cầu sống sót một đêm ở đây, ráng nhịn một chút là qua được.
Cô lượn quanh phòng một vòng, rất nhanh đã phát hiện trên ghế dài trước giường có một tờ giấy, cô nhặt lên xem thì ra là quy tắc dành cho khách trọ:
[Tờ giấy A.
Quy tắc 1: Trong Khách Sạn Đen có phòng bảo vệ nhưng không có bảo vệ, vì bảo vệ đã mất tích từ lâu.
Quy tắc 2: Nếu thấy người mặc đồng phục bảo vệ, lập tức trốn vào tủ quần áo.
Quy tắc 3: Nhân viên khách sạn (trừ bảo vệ) ngừng hoạt động sau 10 giờ tối, đến tận 10 giờ sáng hôm sau mới làm việc lại. Trong thời gian đó, nếu có người gõ cửa thì tuyệt đối không được đáp lại. (Cô Gia Huệ làm việc 24/7, nhưng sẽ không rời khỏi quầy lễ tân. )