Quyển 1 - Chương 23

Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác

Lưỡng Cước Không Mang 27-12-2025 11:03:18

Chỉ là... một tấm rèm cửa đã hàng chục năm không giặt, cảm giác như cái trò chơi này ngay cả đạo cụ cũng mang theo gu thẩm mỹ tăm tối bệnh hoạn. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, cô thật sự không muốn chạm vào cái thứ bẩn thỉu này. Miêu Tiểu Tư tắt bảng thông tin, bị chuyện của cái cửa sổ giả kia làm cho rối một trận, vậy mà lại cảm thấy hơi buồn ngủ. Phải biết rằng cô bị chứng mất ngủ kéo dài, không có thuốc an thần thì rất khó chìm vào giấc ngủ. Có lẽ, viên "thuốc chữa bách bệnh" của viện trưởng thật sự có tác dụng. Miêu Tiểu Tư ngáp dài liên tục, cảm giác giờ chỉ cần vừa đặt đầu xuống gối là có thể ngủ ngay. Nhưng... trước giường còn đứng sừng sững một con nữ quỷ toàn thân đẫm máu, như vậy thì ngủ kiểu gì được chứ? Miêu Tiểu Tư suy nghĩ một lát, đối diện với "mô hình cỡ lớn" như thế này, cô thật sự không nghĩ ra cách gì tốt hơn. Không còn cách nào khác, cô đành tiến tới khiêng nữ quỷ lên và đặt cạnh cái cửa sổ giả. Phải nói là rất nặng. May mà Miêu Tiểu Tư thường xuyên luyện chạy đường dài, nên thể lực vượt trội hơn đa số người bình thường, nếu không chắc cũng không khiêng nổi. Bác sĩ điều trị cho cô từng nói, khi chạy bộ, lượng endorphin trong cơ thể sẽ tăng và tạo ra cảm giác vui vẻ đặc biệt, có thể tạm thời giúp cô quên đi một số cảm xúc tiêu cực, có ích cho bệnh tình của cô. Nhưng lý do lớn hơn khiến Miêu Tiểu Tư thích chạy bộ là để đảm bảo an toàn cho bản thân, vì cô luôn lo nếu một ngày nào đó gặp nguy hiểm, mà chạy không nhanh bằng người khác thì phải làm sao. Miêu Tiểu Tư thở hồng hộc đặt nữ quỷ xuống xong rồi ngẩng đầu lên. Phát hiện nữ quỷ vẫn trừng trừng nhìn cô bằng ánh mắt căm hận oán độc, khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu. Cô đưa tay chạm vào rèm cửa, chuẩn bị kéo nó che khuất khuôn mặt oán hận và dữ tợn của nữ quỷ. Vừa kéo rèm đến một nửa, nét mặt Miêu Tiểu Tư đột nhiên cứng lại và tròng mắt bỗng chốc bị lòng trắng xâm chiếm hoàn toàn. [Đinh! Kích hoạt kỹ năng "Con Mắt Quỷ Dị". ] [Khi đi ngang con hẻm đó, cô nghe thấy tiếng kêu cứu thảm thiết xé lòng, là một nữ sinh và một nhóm côn đồ say rượu. Do dự rất lâu, cuối cùng cô vẫn đi sâu vào con hẻm... Cơn đau đớn khủng khiếp đã xé vụn linh hồn cô thành vô số mảnh nhỏ, đôi tất da bị siết chặt vào cổ, cổ họng cô chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn ngào. Cuộc gọi từ người bạn vẫn vang lên dưới chân nhưng rốt cuộc cô đã không thể nghe máy nữa]