Quyển 1 - Chương 37

Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác

Lưỡng Cước Không Mang 27-12-2025 11:04:10

Cách bố trí tầng một trông khá giống các tầng trên, thế mà không có ai ở, vậy thì dùng để làm gì? Chẳng lẽ là khu ký túc xá cho nhân viên? Không biết trước khi mất tích, bảo vệ có từng ở khu này hay không... Miêu Tiểu Tư thu hồi ánh nhìn và quay người đi về phía quầy lễ tân. Từ đằng xa đã thấy Gia Huệ ngây ngốc đứng ở đó, trông giống như một búp bê sứ cô độc, dù không có khách cũng cố gắng giữ nụ cười hoàn hảo trên khuôn mặt. "Chào buổi sáng, Gia Huệ. Tôi đến trả phòng." Miêu Tiểu Tư đưa thẻ phòng ra, trông như một du khách vừa kết thúc kỳ nghỉ. Bố trí quầy lễ tân mang đến cảm giác nghiêm túc đến lạ thường, Gia Huệ đứng đó và nghiêm cẩn nhận lấy thẻ phòng. Ngón tay Miêu Tiểu Tư vô tình chạm vào tay cô ta, cảm giác cứng ngắc và lạnh đến không tưởng nổi. Miêu Tiểu Tư có cảm giác như vừa chạm phải một cái xác đã chết từ rất lâu... "Quý khách tôn quý, do chiếc đồng hồ chưa được chuyển giao nên không tính phí, tổng cộng quý khách cần thanh toán là 699 linh tệ." Trái ngược với vẻ ngoài, giọng nói của Gia Huệ luôn mang theo một sự dịu dàng thân thiện khiến người ta cảm thấy ấm lòng. Cái dây thanh quản dùng để phát ra âm thanh ấy, giống như là sau này mới được gắn vào vậy. "Không thành vấn đề. À đúng rồi, bảo vệ ở khách sạn mình có đãi ngộ thế nào vậy? Tổng cộng có mấy người làm bảo vệ thế?" Miêu Tiểu Tư vừa chuyển tiền qua, vừa giả vờ hỏi như thể tiện miệng nói ra. "Bảo vệ ư?" Gia Huệ rõ ràng ngẩn ra một lúc, sau đó cô ta chậm rãi ngẩng đầu lên và ánh mắt nhìn chằm chằm vào Miêu Tiểu Tư. "Đã rất lâu rồi tôi không gặp anh ta... Lần cuối cùng tôi gặp anh ta... là lần trước." Gia Huệ dường như đang cố gắng nhớ lại điều gì đó, nhưng lại không thể nhớ ra nổi. Miêu Tiểu Tư: "..." Nói cũng như không nói, cái cô này chắc không phải là mỹ nhân đầu óc rỗng tuếch đấy chứ. "Vậy khách sạn mấy người còn tuyển bảo vệ không? Tôi thấy mình cũng có thể thử xem sao." Gia Huệ nhìn Miêu Tiểu Tư bằng ánh mắt kỳ quái, cô ta nói: "Khách Sạn Đen luôn tuyển bảo vệ nhưng rất ít người chịu tới." "Ừm, tôi cũng chưa chắc sẽ làm nhưng có thể đi phỏng vấn trước. Có phải ông chủ đích thân phỏng vấn không?" "Không, bảo vệ không cần phỏng vấn. Đến là làm việc luôn." Gia Huệ lấy từ trong ngăn kéo ra một tờ thông báo tuyển dụng bảo vệ.