Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác
Lưỡng Cước Không Mang27-12-2025 11:04:27
Theo như lời anh ta vừa kể, không một người chơi nào là tự nguyện bước vào trò chơi Bí Cảnh này, hơn nữa trò chơi này rõ ràng đầy rẫy nguy hiểm, bất cứ lúc nào người chơi cũng có thể mất mạng trong đó.
"Làm sao anh biết được những điều này? Anh là ai?"
"Tôi có ID là Chức Minh, một người thức tỉnh cấp 3. Tôi thích lang thang trong đại sảnh này và làm quen bạn bè khắp nơi. Cuộc sống mà, phải biết tận hưởng nhiều một chút, dù gì thì cũng không ai dám chắc tôi có thể sống sót bước ra khỏi phó bản tiếp theo hay không."
Chức Minh uống cạn chất lỏng màu đỏ trong ly một hơi, rồi lại thần thần bí bí bổ sung thêm một câu: "À đúng rồi, cô có thể dùng 10 điểm tích lũy để kích hoạt diễn đàn, trên đó có rất nhiều kinh nghiệm quý báu dành cho người mới. Nhân tiện thì add tôi làm bạn bè luôn đi, nếu có gì không hiểu thì cứ hỏi tôi, tôi có mấy món đạo cụ có thể bán lại với giá rẻ."
"Vèo!"
Một âm thanh hiệu ứng vang lên, Miêu Tiểu Tư thật sự nhận được một lời mời kết bạn.
Dường như bảng điều khiển của các người chơi đều có chức năng tương tự như "người ở gần đây", chỉ cần đến gần là có thể tự động nhận diện nhưng cách vận hành thì lại cao cấp hơn nhiều.
Có thể kết bạn, nhắn tin riêng, truyền tệp tin qua lại, thanh toán di động và giao dịch đạo cụ v. v...
Miêu Tiểu Tư suy nghĩ trong chốc lát, ngón tay lướt nhẹ và trực tiếp tắt chức năng này đi, chỉnh về chế độ "chỉ có bạn bè mới có thể thấy".
Cô làm vậy cũng chỉ là để đảm bảo quyền riêng tư và an toàn.
Chức Minh có vẻ rất được lòng người trong đại sảnh Bí Cảnh, mới nói chuyện với cô được mấy câu mà đã bị người khác gọi đi mất.
Miêu Tiểu Tư nhìn người đàn ông lắm lời dần khuất bóng mà cũng chẳng bận tâm gì mấy. Sau khi thêm anh ta vào danh sách bạn bè, thì cô bắt đầu đi dạo quanh khắp đại sảnh. ...
Đại sảnh này được trang hoàng cực kỳ xa hoa, giống như mấy khách sạn cao cấp trong tiểu thuyết tổng tài bá đạo, đồ ăn thức uống đều miễn phí, có thể dùng bất cứ lúc nào.
Tầng cô đang ở có chút giống với khu vực chờ ở sân bay, chính giữa là một màn hình siêu to khổng lồ, xung quanh bày nhiều ghế sofa và chỗ ngồi.
Miêu Tiểu Tư liếc qua bảng chỉ dẫn, đại sảnh này tổng cộng có ba tầng, diện tích cụ thể thì không được ghi rõ nhưng chắc chắn là không hề nhỏ.