Quyển 1 - Chương 12

Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác

Lưỡng Cước Không Mang 27-12-2025 11:02:37

Quy tắc 3 trong tờ giấy B và quy tắc 2 trong tờ giấy A rõ ràng mâu thuẫn với nhau. Cô đặt hai tờ giấy cạnh nhau và đọc lại một lượt: [Tờ A - Quy tắc 2: Nếu thấy người mặc đồng phục bảo vệ, lập tức trốn vào tủ quần áo. ] [Tờ B - Quy tắc 3: Dù có chuyện gì xảy ra, cũng không được mở tủ quần áo. ] Ý là sao đây, rốt cuộc tủ quần áo có an toàn không vậy? Miêu Tiểu Tư ngẩng đầu nhìn về phía chiếc tủ gỗ cũ kỹ đặt bên cạnh giường. Tủ khá to, có thể đủ chỗ cho một người lớn chui vào. Nó được đặt đối diện cửa sổ, sát tường, giữa nó và cô là hai chiếc giường đơn. Rõ ràng, đây là tình huống bắt người chơi phải tự mình phán đoán — rốt cuộc quy tắc nào mới đúng. Quá sức lố bịch... Giờ chỉ có thể cầu trời đừng xuất hiện người mặc đồng phục bảo vệ, chỉ cần cô không bước ra khỏi phòng vào ban đêm, chắc là sẽ không có chuyện gì xảy ra. Miêu Tiểu Tư đột nhiên cảm thấy tất cả quy tắc đều có căn cứ, trò chơi này hình như cũng không đến nỗi biến thái như tưởng tượng. Hơi tiếc một chút là, trên tờ giấy ghi rằng Khách Sạn Đen không có biểu diễn xiếc dị hình vào ban đêm, thật sự quá đáng tiếc, cô rất muốn được xem thử. Vừa định gấp tờ giấy lại thì Miêu Tiểu Tư bất ngờ phát hiện hai tờ giấy mà cô đặt cạnh nhau, lại kỳ diệu hòa vào nhau. [Đinh! Đã nhận được đạo cụ "Bùa Trấn Quỷ". ] Một bảng đạo cụ bật ra. Kho đồ đã được mở khóa. [Chi tiết đạo cụ: Tên: Một lá Bùa Trấn Quỷ được ghép lại. Chất liệu: Giấy bùa. Loại: Vật phẩm tiêu hao. Cấp bậc: D. Công dụng: Nhanh chóng trấn xác. Ghi chú: Không cần niệm chú, có thể dùng trong trường hợp khẩn cấp và chỉ sử dụng được một lần. ] What the... ? Hai tờ giấy này ghép lại mà thành đạo cụ luôn à? Kinh nghiệm chơi trò chơi trước đây nói với cô rằng, tuyệt đối không được xem thường một lá bùa, vào lúc quan trọng rất có thể sẽ trở thành bùa cứu mạng thật sự. Miêu Tiểu Tư cẩn thận cất kỹ lá Bùa Trấn Quỷ vào người. Có trong tay một cánh tay khô, một cây búa và lại thêm một đạo cụ Bùa Trấn Quỷ này nữa, cô cảm thấy yên tâm hơn không ít. Miêu Tiểu Tư lại đứng dậy đi một vòng quanh phòng và xác nhận không còn tờ giấy nào khác, cô lại phát hiện ra một vấn đề rất nghiêm trọng là... Trong phòng không có đồng hồ và cô không biết bây giờ là mấy giờ.