Quyển 1 - Chương 40

Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác

Lưỡng Cước Không Mang 27-12-2025 11:04:20

"Anh Lân đỉnh thật đấy, lại chiếm vị trí số một cả hai bảng xếp hạng, ảnh mới ra khỏi phó bản à? Sao bảng tuần đã được cập nhật nhanh như vậy rồi, sao tôi không thấy ảnh đâu hết." "Thừa biết rồi còn hỏi, chắc chắn là đang nghỉ ngơi ở khu VIP tầng ba rồi. Chờ tôi năm sau tích đủ 1000 điểm tích lũy, tôi cũng phải lên tầng ba ngó xem có gì." "Đừng có vênh mặt sớm thế, chỉ sợ đến lúc có điểm tích lũy thì cậu lại chẳng còn mạng mà xài." "Xùy, đừng có rủa tôi chứ." Vài người chơi vừa cười vừa đi xa dần, nhưng lời nói của họ lại không sót một chữ nào mà rơi hết vào tai Miêu Tiểu Tư. Cô ngẩng đầu nhìn lên màn hình lớn, trong lòng khẽ trầm ngâm. "Đạo Tặc, Kẻ Trộm Mộng, Nhạc Sư, Kỵ Sĩ Không Đầu... Mấy cái phía trước chắc là ID người chơi, vậy trong ngoặc sau lưng đó là gì, nghề nghiệp à?" Ngoài Sứ Giả Bóng Đêm, còn có nghề nghiệp khác sao? Đúng lúc Miêu Tiểu Tư đang chìm trong suy nghĩ thì... "Người mới à." Một người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh cầm ly rượu vang đỏ nhìn sang cô. "Bảng xếp hạng này thể hiện lần lượt là thứ hạng, tên ID người chơi, nghề nghiệp trên thẻ nhân vật và tổng điểm tích lũy. Bảng này được cập nhật theo thời gian thực." Anh ta cúi đầu nhấp một ngụm rượu, lại nói tiếp: "Sảnh này rất an toàn, ở đây cô có thể thoải mái tận hưởng những điều mà trong đời thực cô không thể có được." Miêu Tiểu Tư có chút cảnh giác liếc nhìn người đàn ông này, não bộ cô lập tức vận hành và nhanh chóng phân tích. Người này nói không sai, đại sảnh này thực sự rất an toàn, hẳn là không tồn tại chuyện người chơi tàn sát lẫn nhau. Nếu không thì lúc cô vừa xuất hiện, đã có một đám người chơi chờ sẵn để giật lấy đạo cụ của cô rồi. Nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại, mọi người ở đây đều lo việc của mình, rất hiếm khi để tâm tới người khác. Ngoại trừ... người đàn ông đột nhiên xuất hiện trước mặt cô này. Miêu Tiểu Tư vẫn chưa rõ mục đích của anh ta là gì, vì vậy cô không mở miệng đáp lại. Nhưng câu anh ta vừa nói "tận hưởng những thứ không thể có được trong đời thực", rốt cuộc là có ý gì? "Thấy người kia không?" Người đàn ông đó lại mở miệng nói, tay đang cầm ly rượu khẽ đưa về phía xa, chỉ vào một góc khuất không quá nổi bật. Ở đó có một ông lão ăn mặc bẩn thỉu, đầu tóc rối bù không biết bao lâu chưa gội và hơi gù lưng, cả nửa người ông ta đổ rạp trên bàn tiệc buffet và đang ra sức nhét thức ăn vào miệng.