Quyển 1 - Chương 3: Cậu

Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác

Lưỡng Cước Không Mang 27-12-2025 11:02:07

Viện trưởng lắc đầu và hoàn toàn phớt lờ cô, ông ta quay ra gọi y tá ngoài cửa: "Làm thủ tục xuất viện cho cô ấy, tiện thể dọn lại văn phòng giúp tôi." Chiều hôm đó. Miêu Tiểu Tư bị đuổi ra khỏi bệnh viện. Đến một bộ đồ bệnh nhân cũng chẳng cho cô mang theo. Đó là bộ quần áo mà cô thích nhất, trên ngực còn thêu một đóa hồng đen khô. Người ta thường nói, vào bệnh viện tâm thần thì dễ mà ra mới khó. Trừ khi... thiếu tiền viện phí. Đúng vậy, Miêu Tiểu Tư nợ tiền. Nợ bệnh viện tám vạn tệ, số tiền này đã vượt quá mức cho phép khất nợ. Nếu không nhờ bác sĩ điều trị chính nói giúp vài câu, thì hai tháng trước cô đã bị đuổi ra rồi. Đây là điều cô nghe được từ y tá Tiểu Lan trước khi rời đi. Dù sao thì họ cũng quen biết nhiều năm. Tên chết tiệt đó, người cậu của cô chẳng biết đã chạy đi đâu rồi! Miêu Tiểu Tư âm thầm chửi rủa trong lòng. Từ sau vụ tai nạn xảy ra nhiều năm trước, cả nhà Miêu Tiểu Tư đều không còn, chỉ còn lại cô và một người cậu không vợ không con. Nhưng sau chuyện đó thì tinh thần Miêu Tiểu Tư đã trở nên không ổn định, ngày xưa cậu cô đã nói như vậy. May mà cậu cô có một công ty cũng tạm xem là kiếm ra tiền, thế là đưa cô đến bệnh viện tâm thần tốt nhất trong thành phố, ở liền suốt năm năm. Miêu Tiểu Tư quay đầu nhìn cánh cổng lớn của bệnh viện, cô lại thở dài một tiếng. Cô rất thích nơi này, ở đây cô quen được rất nhiều bạn bè. Nghĩ đến điều đó, Miêu Tiểu Tư vô thức hạ quyết tâm. Cô chuẩn bị ra ngoài làm việc kiếm tiền, cố gắng đưa bản thân quay trở lại bệnh viện tâm thần! Đúng vậy, tiện thể đi tìm người cậu đột nhiên mất tích kia luôn. Dù cậu cô có bỏ trốn cùng hồ ly tinh nào đó, thì cũng nên để lại chút tiền cho cô chứ! Miêu Tiểu Tư mang theo gói đồ mà y tá Tiểu Lan đã chuẩn bị cho cô, mà đi theo địa chỉ ghi trên mảnh giấy trở về nhà của cậu cô. Tiền taxi là Tiểu Lan cho cô. Ừm, Tiểu Lan quả nhiên là y tá chu đáo nhất. Cô yêu Tiểu Lan! Vừa bước vào cửa nhà, Miêu Tiểu Tư liền sững sờ. Nhà cửa trông như vừa bị cướp sạch, lộn xộn đến mức không thể tưởng tượng nổi, khắp nơi đều là dấu vết bị lục tung. Là trộm đột nhập, hay chính cậu cô đập phá nhà cửa? Họ đang tìm thứ gì? Miêu Tiểu Tư liếm môi và hơi hưng phấn. Cô thích nhất là mấy trò chơi kiểu này.