Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác
Lưỡng Cước Không Mang27-12-2025 11:03:02
Có điều như thể có cảm ứng gì đó, Miêu Tiểu Tư quay đầu nhìn lại cảnh tượng đang "trình chiếu" trong bức tranh cửa sổ kia.
Đinh! Cửa thang máy mở ra.
Người đó đã đi đến hành lang.
Hình ảnh mờ nhòe chớp nháy liên tục, chất lượng thô ráp vô cùng, tỏa ra một cảm giác u ám rùng rợn mang phong cách cổ xưa.
WTF!
Miêu Tiểu Tư lập tức ném điện thoại xuống, hai mắt trừng lớn nhìn chằm chằm vào bóng người trong tranh.
Đây có được xem là đã nhìn thấy người mặc đồng phục bảo vệ rồi không? Nó đến tìm mình rồi sao?
Tim Miêu Tiểu Tư đập thót một nhịp.
Cô lại nhớ đến hai quy tắc mâu thuẫn nhau trên hai tờ giấy:
[Tờ giấy A - Quy tắc 2: Nếu thấy người mặc đồng phục bảo vệ, lập tức trốn vào tủ quần áo. ]
[Tờ giấy B - Quy tắc 3: Dù có chuyện gì xảy ra, cũng không được mở tủ quần áo.
Vậy rốt cuộc, cô có nên trốn vào tủ hay không?
Lộp cộp.
Lộp cộp.
Thậm chí Miêu Tiểu Tư đã nghe thấy tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang và đang tiến lại gần.
Trong hành lang tĩnh lặng lúc nửa đêm, tiếng bước chân di chuyển càng thêm rõ ràng như đang vang lên trong não.
Lộp cộp.
Lộp cộp.
Tiếng bước chân đột ngột dừng lại.
Cùng lúc đó, trong bức tranh trên tường.
Một bóng người cúi thấp đầu và dừng lại trước một cánh cửa phòng, trên bảng số có ghi bốn con số mà Miêu Tiểu Tư quen thuộc đến mức tê dại đầu là...
1303.
Người đó từ từ ngẩng khuôn mặt gầy gò lên và chầm chậm áp sát mắt mèo trên cửa, dường như đang nhìn vào trong.
Thấy vậy, con ngươi của Miêu Tiểu Tư co rút dữ dội, thậm chí có cảm giác như ngừng thở.
Không phải vì hành động của người đó có gì quá kinh dị, mà là vì khi cô ta ngẩng mặt lên, Miêu Tiểu Tư nhận ra...
Khuôn mặt đó... Giống hệt như cô!
Miêu Tiểu Tư quay lưng về phía cửa, cô muốn quay đầu lại nhưng không dám quay và chỉ cảm thấy bắp chân tê dại, phần dưới như bị đổ thạch cao cứng đờ tại chỗ.
"Két..."
Cánh cửa phía sau bị ai đó nhẹ nhàng đẩy mở ra, và vang lên tiếng cọt kẹt rợn tóc gáy.
Cô có thể cảm nhận được có gì đó đang bước vào từ ngoài cửa.
Một dự cảm chẳng lành bị phóng đại đến vô tận vào khoảnh khắc này.
Trong tranh, Miêu Tiểu Tư thấy chính mình đang đứng trước cửa sổ và quay lưng lại với cửa phòng.
"Bản sao" mặc đồng phục bảo vệ kia đã bước vào phòng, lặng lẽ tiếp cận sau lưng cô.
Một cơn gió lạnh lẽo tràn vào từ cửa phòng đang mở, thời gian dường như cũng đông cứng lại theo.