Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác
Lưỡng Cước Không Mang27-12-2025 11:03:41
Miêu Tiểu Tư không có suy nghĩ gì đặc biệt, lúc chơi cờ cô chỉ có một nguyên tắc là khoảng cách giữa các quân cờ càng đối xứng càng tốt.
Dù gì thì... cô có biết chơi cờ đâu.
Vậy thì thà đặt cho đẹp mắt một chút còn hơn.
Cô càng thêm nhanh tay lẹ mắt, lập tức nhặt một quân trắng rồi đặt lên phía trên quân đen ban đầu.
Trắng đen xen kẽ tạo thành một hình vuông hoàn hảo ngay giữa bàn cờ, màu sắc đan xen nhau, khiến Miêu Tiểu Tư cảm thấy cực kỳ mãn nguyện.
"Tách!"
Quân đen tiếp tục kéo dài theo đường chéo bên trái, lúc này đã tạo thành ba quân đen liền thành một hàng.
"Chà..."
Miêu Tiểu Tư đột nhiên cắn ngón tay, có phần bồn chồn không yên.
Dù ngốc đến đâu thì lúc này cô cũng nhận ra đây chính là một ván cờ caro năm quân rồi.
Chỉ cần có năm quân đen nối liền thành một hàng, cô sẽ thua.
Thua thì sao?
Đây là hình phạt loại tử vong, không cần nghĩ cũng biết kết cục sẽ chẳng dễ chịu gì, Miêu Tiểu Tư cụp mắt xuống.
[Xin người chơi hãy đặt cờ trong vòng một phút, nếu không sẽ bị tính là nhiệm vụ thất bại. ]
[Thời gian còn lại: 00:00:59. ]
[Thời gian còn lại: 00:00:52. ]
[Thời gian còn lại: 00:00:50. ]...
Khung nhắc nhở của bàn cờ lại bật lên.
Xem ra chủ nhân bàn cờ này cũng sốt ruột lắm rồi.
Suy nghĩ một hồi lâu, Miêu Tiểu Tư vẫn không thể thoát khỏi sự khống chế của chứng cưỡng chế. Nếu ván cờ này không đối xứng thì cô đúng là sống không bằng chết.
Không thể lo được gì khác nữa, Miêu Tiểu Tư cầm một quân trắng lạnh toát, bắt chước đối thủ mà tiếp tục đặt quân theo hướng chéo phải của quân trắng.
Lúc này, hình dạng trên bàn cờ có chút kỳ lạ, tạo thành một hình "Y" ngược, nhưng dù sao thì trong một mức độ nào đó cũng coi như là "đối xứng" rồi.
Ngay khi Miêu Tiểu Tư đặt xong quân trắng này, hộp cờ bên kia đột nhiên rung lên đầy hưng phấn.
Quân đen lơ lửng trên mặt bàn, dường như có phần không kìm được nữa.
"Tách!"
Lại là đường chéo bên trái, quân đen đã nối được bốn quân liên tiếp.
Thắng bại đã rõ ràng.
Miêu Tiểu Tư hơi nản chí, cô ném quân trắng trong tay trở lại hộp và từ bỏ việc chống đỡ.
Gặp phải kiểu chơi này, cô chắc chắn sẽ thua, để cô đứng xem thì còn tạm được nhưng bảo cô chơi thì chẳng khác gì tự sát. Với một Miêu Tiểu Tư bị cưỡng chế nặng, thì trong đầu cô chỉ nghĩ được một điều là đối xứng.