Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác
Lưỡng Cước Không Mang27-12-2025 11:04:06
Cái kỹ năng "Con Mắt Quỷ Dị" này có tắt được không vậy, mấy đoạn phân tích về mấy con quỷ này cứ kích thích thần kinh cô mãi.
Cô thật sự chẳng có chút hứng thú nào với mấy câu chuyện lúc còn sống của mấy con quỷ này cả. Oan có đầu, nợ có chủ, cô chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ rồi thoát khỏi cái phó bản chết tiệt này thôi.
Tí tách... tí tách...
Trong không gian kín bưng, tiếng chất lỏng không rõ nguồn gốc nhỏ xuống sàn vang lên nghe vô cùng rợn người.
Miêu Tiểu Tư cúi đầu nhìn, phát hiện âm thanh phát ra từ cây búa trong tay cô. Cây búa được chế tạo bằng vật liệu không rõ giờ đã dính máu của tên quỷ quấn đầy băng kia.
[Đinh! Đạo cụ đặc biệt đã được kích hoạt. ]
Âm thanh nhắc nhở từ hệ thống vang lên đầy bất ngờ, Miêu Tiểu Tư mở choàng mắt và trước mặt hiện ra một bảng thông tin đạo cụ.
[Tên: Cây Búa Sắt Bị Phong Ấn.
Chất liệu: Không rõ.
Loại: Đạo cụ có thể phát triển.
Cấp độ: Không rõ.
Công dụng: Không rõ.
Giới thiệu: Đây là một cây búa bị nguyền rủa, có thể được kích hoạt bằng cách tưới máu tươi lên. Nó luôn đơn giản và thô bạo mà nện trúng kẻ địch, mục tiêu của nó là máu. Người sở hữu phải định kỳ "cho nó ăn" đủ lượng máu tươi, nếu không sẽ bị nó phản phệ. Đạo cụ này một khi đã được kích hoạt thì không thể vứt bỏ, trừ phi chủ nhân của nó chết.
Tác dụng phụ: Người sở hữu sẽ trở nên cuồng loạn, sụp đổ, mất kiểm soát và cho đến khi đánh mất ý thức của bản thân.
Ghi chú: Thống trị nó hoặc trở thành nô lệ của nó. ]
Hít...
Miêu Tiểu Tư hít một hơi khí lạnh.
Cái quỷ gì đây, hóa ra thật sự là đạo cụ à, thì ra trước đó không thể đưa vào kho đồ là vì chưa thấy máu nên chưa bị kích hoạt!
Thế này thì...
Chất liệu, cấp độ và công dụng, cái gì cũng không rõ.
Lần đầu tiên cô gặp một món đạo cụ mà tất cả đều là "không rõ", vậy mà còn kèm cả tác dụng phụ, tám phần là một quả bom hẹn giờ nữa rồi.
Nhưng nhìn mô tả trên bảng thông tin chi tiết...
Một đạo cụ hoang dã như vậy... cô thích!
Miêu Tiểu Tư lặng lẽ thu búa vào kho đồ rồi bước ra khỏi thang máy.
Tên quỷ quấn băng kia không đuổi theo, dường như anh ta chỉ có thể lảng vảng ở tầng 14.
Cửa thang máy đóng lại phía sau, Miêu Tiểu Tư vô thức liếc nhìn sâu vào hành lang tầng một.
Không gian mờ mịt, khiến người ta không phân biệt nổi là ngày hay đêm.