Vô Hạn Lưu: Trong Thế Giới Kinh Dị Tôi Nghiện Sờ Xác
Lưỡng Cước Không Mang27-12-2025 11:02:20
Toàn bộ bình luận đều là đánh giá năm sao, thế nhưng Miêu Tiểu Tư càng đọc càng cảm thấy quái dị.
Bình thường những bình luận nổi bật là để thu hút khách, sao khách sạn này lại đi ngược lại như thế?
Chẳng lẽ... thật sự có "người" sẽ vì mấy nội dung này mà bị hấp dẫn mà tới ở?
Ngay khi cô vừa xem xong toàn bộ thông tin phó bản, cảnh tượng trước mắt Miêu Tiểu Tư bỗng trở nên vặn vẹo như mặt hồ bị gió thổi, từng chút một thay đổi.
Đến khi tỉnh táo lại, cô đã đứng trước cửa một khách sạn màu đen.
Miêu Tiểu Tư ngơ ngác quan sát xung quanh.
Xung quanh là một vùng hoang vu tĩnh mịch, bên ngoài khách sạn bị sương mù đen đặc bao phủ, vô cùng âm u chết chóc.
Dưới chân cô là một đống xương trắng mục rữa và chất đống như núi, dưới ánh trăng lạnh lẽo, gió thổi qua, tro cốt trên mặt đất liền bám lấy cổ chân cô mà bò lên.
Xoẹt!
Đống xương trắng này là sao đây? Không phải đều là người chơi đấy chứ?
Gió lạnh rít qua, Miêu Tiểu Tư không kìm được mà rùng mình.
Rõ ràng lúc nãy cô còn đang ở trong phòng khách của cậu, bây giờ lại bị một loại sức mạnh thần bí nào đó lôi tới vùng đất hoang vu này.
Chuyện này không giống đùa, và tuyệt đối không phải chuyện mà sức người có thể làm được.
Cô chú ý thấy nhiệm vụ dùng từ "sống sót", điều đó có nghĩa là: Một khi đã vào trong khách sạn, khả năng lớn là sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng nếu không vào thì chỉ còn lại một lựa chọn duy nhất, là xóa sổ!
Miêu Tiểu Tư hơi do dự.
Cô nên đánh cược tất cả, hy vọng đây chỉ là giấc mơ do bản thân tưởng tượng ra, hay là ngoan ngoãn làm theo yêu cầu của hệ thống, hoàn thành nhiệm vụ?
Cô đứng yên tại chỗ suy nghĩ đúng ba phút. Cuối cùng, cô vẫn chọn phương án sau.
Vì giá phải trả cho ván cược kia quá lớn, cô không gánh nổi.
Thế nên, giờ cô phải coi mình là một người chơi, việc đầu tiên là vào khách sạn này ở một đêm đã.
Nghĩ vậy, sắc mặt Miêu Tiểu Tư trở nên nghiêm túc.
Cô cúi người và giẫm lên một đoạn xương khô.
Vang lên một tiếng "rắc", cô rút ra được một cánh tay khô cứng còn khá chắc chắn.
"Anh em yên nghỉ đi. Mượn tạm cái tay làm vũ khí nhé, nếu tôi còn sống trở ra thì tôi sẽ trả lại cho cậu."
Nói xong, cô không chút khách sáo bước qua xác khô đó.
Đối mặt với tòa kiến trúc cao lớn trước mặt, hiếm khi nào Miêu Tiểu Tư lại tập trung đến thế.