Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cô bỗng ngộ ra tất cả. Thế giới này hoàn toàn không giống với những gì Nguyễn Nam Tinh từng nghĩ về cổ đại! Rốt cuộc cô đã xuyên đến nơi nào?
Lưu Tuệ thấy cô không nói gì, liếc nhìn cô một lượt, thấy cách ăn mặc kỳ lạ của cô thì cũng không hỏi nhiều, chỉ à lên một tiếng như vừa hiểu ra điều gì: "Cháu vừa rồi đang dọn dẹp phải không? Ngôi nhà này bỏ hoang đã lâu, cần phải quét dọn sạch sẽ. Vậy ta sẽ không làm phiền nữa."
Tuệ di khẽ đẩy Ưu Ưu tới gần Nguyễn Nam Tinh, cười dịu dàng: "Con bé này cứ nặc đòi đến tìm cháu. Thôi thì để nó ở lại chơi, tối ta sẽ đến đón. Yên tâm, tuy nó mới sáu tuổi nhưng thuật pháp dọn dẹp cực kì thành thạo, thế nên chắc chắn sẽ giúp được nhiều đấy."
Nguyễn Nam Tinh ngẩn người, thuật pháp?
Ưu Ưu siết chặt nắm tay nhỏ, nghiêm túc nói: "Chị, em dọn dẹp sạch lắm!"
Nguyễn Nam Tinh giật mình, lòng thầm kinh hãi. Lẽ nào đây là thế giới tu tiên?
Trước khi rời đi, Lưu Tuệ do dự một chút rồi hỏi: "Nam Tinh, cháu từ Thượng Giới xuống có phải không?"
Nguyễn Nam Tinh không biết Thượng Giới mà Tuệ di nói là gì. cô mím môi, khẽ đáp: "Thật ra... cháu bị mất trí nhớ, rất nhiều chuyện cháu đều không nhớ rõ."
Ánh mắt Lưu Tuệ thoáng hiện vẻ kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển thành thương cảm. Tuệ di nắm lấy tay cô, vỗ về an ủi: "Đừng sợ, rồi cháu sẽ nhớ lại thôi. Bây giờ cháu cứ sống cho thật tốt, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi."
Được an ủi dịu dàng như vậy, Nguyễn Nam Tinh khó tránh khỏi cảm giác chột dạ và áy náy. Cô cụp mắt, đáp lại bằng giọng nhỏ nhẹ. Chẳng ngờ, vừa cúi xuống, cô lại bắt gặp ánh mắt thương cảm của Ưu Ưu đang nhìn mình chăm chú.
Nguyễn Nam Tinh hơi sững người, khẽ bật cười: "Không đến mức đó đâu."
Sau khi tiễn Lưu Tuệ rời đi, cô khẽ hít sâu một hơi, sau đó dẫn Ưu Ưu vào phòng khách trong căn tứ hợp viện. Cô mỉm cười: "Vậy thì làm phiền Ưu Ưu giúp chị nhé."
"Không thành vấn đề!" Ưu Ưu vui vẻ đáp. Cô bé bước vào giữa phòng, bắt đầu kết ấn, khuôn mặt nhỏ thoáng hiện vẻ nghiêm túc lạ thường.
Nguyễn Nam Tinh chăm chú nhìn, không dám chớp mắt, sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết quan trọng nào.
Khi Ưu Ưu hoàn thành thủ ấn, trong phòng lập tức nổi lên một cơn lốc nhỏ. Trong chớp mắt, nó đã quét sạch toàn bộ căn phòng, rồi lao vút ra khỏi cửa, mất hút nơi cuối chân trời.
Cô đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy căn phòng đã sạch bong, không còn một hạt bụi.
Ưu Ưu hài lòng gật đầu, tự hào nhìn Nguyễn Nam Tinh: "Chị, cái chăn trên giường bẩn quá, không dùng được nữa, em đã tiện tay thu dọn luôn rồi."
Nguyễn Nam Tinh cố nén sự kinh ngạc trong lòng, mỉm cười khen ngợi Ưu Ưu vài câu.
Sau đó, Nguyễn Nam Tinh lấy cớ mất trí nhớ, khéo léo hỏi thăm Ưu Ưu về thế giới này.
Quả nhiên, thế giới này đúng là nơi mà mọi người đều tu tiên. Thế nhưng, nó lại khác xa Tiên Giới trong trí tưởng tượng của cô.
Thế giới này từng trải qua một trận chiến diệt thế. Hơn sáu trăm năm trước, ma thú từ ngoài cõi xâm lấn. Tiên Giới dù tận lực phản kháng, vẫn suýt nữa tan biến trong lửa loạn. Để bảo toàn lực lượng, một phần thế giới và các tu sĩ còn sót lại đã tách ra, trở thành hạt giống hy vọng.
Những người còn lại liều mạng chiến đấu. Không ngờ, họ không chỉ xoay chuyển được tình thế, mà còn đánh lui được ma thú, còn truy sát chúng về tận hang ổ.
Tuy nhiên, đã gần bảy năm trôi qua, đại quân Tiên Giới vẫn chưa trở về. Những người ở lại chẳng ai nói về chuyện đó, song trong lòng họ đều trĩu nặng lo âu.
Ngoài ra, trải qua phân tách và chiến tranh, Tiên Giới nay đã chằng chịt vết thương. Linh thực, linh thú, linh thạch đều vô cùng khan hiếm, thậm chí ngay cả Thiên Đạo cũng chịu tổn hại.
Nguyễn Nam Tinh khẽ nhíu mày, nghi hoặc hỏi: "Vậy còn phần thế giới đã tách ra kia thì sao? Giờ chiến tranh đã kết thúc, bọn họ cũng nên quay về rồi chứ."
Nghe vậy, Ưu Ưu thở dài như một người lớn: "Trước đây em cũng nghĩ vậy nhưng mẫu thân nói rằng phần thế giới tách ra giờ đã trở thành Thượng Giới. Bọn họ sống trong sung sướng, linh khí dồi dào, Thiên Đạo còn có thể tự phục hồi. Làm sao họ còn quan tâm đến sống chết của chúng ta? Chúng ta, trong mắt họ, chẳng qua chỉ là Hạ Giới đã suy tàn mà thôi."
Nguyễn Nam Tinh lặng người, trong lòng cuộn trào muôn vàn cảm xúc khó tả.
Dù là ở thế giới nào, có tu tiên hay không, con người vẫn mang trong mình những bản năng. Bảo vệ quê hương là bản năng, song ích kỷ, vụ lợi cũng là bản năng.