Chương 39: Gà con phá vỏ (2)

Mang Theo Hệ Thống Gia Viên Xuyên Đến Tiên Giới

Nhất Câu Đoạn Nguyệt 27-01-2026 21:17:16

Ông nhét lại bình thuốc vào tay cô, sải bước tới giá sách, lấy từng cuốn một xếp chồng lên tay, cuối cùng ôm cả đống đặt vào lòng Nguyễn Nam Tinh: "Đã luyện được đan, những thứ này chắc con cũng từng học rồi, dù mất trí nhớ cũng có chút ấn tượng, mang về xem hết đi." Nguyễn Nam Tinh cúi đầu nhìn, chỉ riêng cuốn trên cùng là "Dược Lý" đã dày hơn cả quyển từ điển, đọc đến bao giờ cho xong đây? Với lại... chẳng lẽ bắt cô học thuộc hết? Dương dược sư lại dặn: "Vài ngày tới ta phải vào thành, con đừng tới nữa, ở nhà chuyên tâm đọc sách. Đợi ta về, con luyện đan trước mặt ta một lần." Nguyễn Nam Tinh khẽ rùng mình, biết đây là muốn kiểm tra rồi, lập tức quên luôn ý định xin đi theo vào thành, vội hỏi: "Sư phụ đi mấy ngày ạ?" Dương dược sư đáp: "Nhanh thì nửa tháng, lâu cũng chỉ hai mươi ngày là về." Nghe đi lâu như vậy, Nguyễn Nam Tinh bất giác cau mày: "Sư phụ đi một mình sao? Dọc đường có nguy hiểm không?" Được đồ đệ quan tâm, Dương dược sư vui vẻ cười: "Đi cùng mọi người trong thôn, mỗi năm đều vào thành hai lần, quen đường thuộc lối, không có gì nguy hiểm đâu, con đừng lo." Nghe vậy, Nguyễn Nam Tinh mới yên tâm phần nào, lại hỏi: "Sư phụ khi nào đi?" "Sáng sớm mai, trời chưa sáng đã phải đi rồi." Nhìn ra ý của cô, Dương dược sư nói thẳng: "Không cần tiễn, ở nhà đọc sách cho tốt." Nguyễn Nam Tinh gật đầu, không có đồng hồ báo thức, trời chưa sáng cô thật sự dậy không nổi, trừ phi thức trắng cả đêm, mà cũng chẳng cần thiết. Hai thầy trò trò chuyện thêm mấy câu, cô thu dọn sách vở rồi trở về núi. Nào là luyện thuật pháp Vũ Điểm thuật, nào là đọc sách, lại còn chăm sóc vườn tược, nuôi gà, cuộc sống vốn thong thả bỗng trở nên bận rộn, khiến Nguyễn Nam Tinh có cảm giác như quay lại thời đi làm trước kia. Sáng hôm sau, Nguyễn Nam Tinh vừa mở mắt đã nghe tiếng ríu rít vang lên. Mấy ngày nay cô đã quen với sự tĩnh lặng tuyệt đối, bất ngờ nghe động còn ngẩn người, vài giây sau mới kịp phản ứng, gà con nở rồi! Cô vội chạy ra chuồng gà, vừa nhìn đã thấy hai chú gà con lông vàng óng, mềm mại đáng yêu vô cùng. Có lẽ mới phá vỏ chưa lâu, hai nhóc đi còn lảo đảo, mỏ nhỏ xíu cứ mở ra kêu không ngớt. Ngắm một lúc mà lòng vui như tết, Nguyễn Nam Tinh nghĩ, chắc là đói rồi? Nhưng gà con ăn gì nhỉ? Cô đứng ngẩn ra một hồi, rồi đi về phía giếng, dù chưa biết cho chúng ăn gì thì ít nhất cũng nên cho uống nước trước. Nhanh chóng xách một thùng nước về, cô chế vào máng trong chuồng gà một ít. Hai chú gà con lon ton tới bên máng, cúi đầu uống lấy uống để, nhưng nhìn chúng cũng chỉ to bằng nắm tay Nguyễn Nam Tinh, uống được mấy ngụm đã no, không kêu nữa, lại lắc lư quay về ổ rơm, chen chúc dựa vào nhau nằm xuống. "Đáng yêu quá đi mất." Nguyễn Nam Tinh trong lòng ngứa ngáy, muốn xoa mà lại sợ dọa gà con, cuối cùng đành nhịn, để chúng làm quen với môi trường một ngày, ngày mai vuốt ve cũng chưa muộn. Tưới nước cho vườn rau xong, cô rời khỏi Gia Viên, vừa nghĩ xem gà con nên ăn gì, vừa đi về phía ruộng dược liệu. Vừa ra tới sân trước đã gặp Cố Cửu Châu vừa mở cửa bước ra, cô không nhịn được hỏi một câu. "Có lẽ ăn sâu bọ." Cố Cửu Châu cũng không chắc lắm. Nguyễn Nam Tinh lập tức tỉnh ngộ, gà quả thật ăn sâu bọ, cũng ăn cả gạo thóc, nhưng cái sau thì khó kiếm, còn sâu bọ... cô tới đây lâu như vậy mà chưa từng thấy? Đúng là đau đầu thật!