Nhưng cảm giác ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Khi kim đồng hồ điểm qua con số 12, Nguyễn Nam Tinh bất giác rùng mình một cái, cả người lập tức phấn chấn hẳn lên! Cô ngẩn ra một lúc, rồi nhanh chóng nhận ra lý do – đã qua nửa đêm, thể lực của cô sẽ được hệ thống tự động phục hồi đầy đủ.
Nguyễn Nam Tinh dở khóc dở cười. Cô vốn định chợp mắt một lát, nhưng xem ra đến cả giấc ngủ cũng không được yên ổn.
Đêm dài đằng đẵng, tinh thần của cô giờ đây lại tỉnh táo lạ thường, chẳng có việc gì làm cô bèn ngồi hồi tưởng lại những kiến thức về thảo dược mà mình đã học được trong ngày. Từ nhỏ, trí nhớ của cô đã rất tốt, chỉ cần tập trung ghi nhớ thì cho dù là nhiều năm sau, những điều ấy vẫn rõ ràng như in trong đầu cô.
Dù kiến thức hôm nay cô tiếp thu rất nhiều, nhưng khi ôn lại thì chỉ mất một lát là xong. Nguyễn Nam Tinh thở dài, có lẽ cô nên đánh thức Dương dược sư để mượn một quyển sách để đọc?
Khi cô còn đang cân nhắc tính khả thi của ý định này, thì từ trong khu rừng vốn yên tĩnh bỗng vang lên những tiếng "sột soạt" liên tục, giống như có thứ gì đó đang di chuyển giữa những tán cây.
Nguyễn Nam Tinh lập tức cảnh giác, đứng dậy nhìn về phía phát ra âm thanh.
Ánh sáng mờ mịt giữa những bóng cây chồng chất lên nhau, một mảng đen kịt, chẳng thể nhìn rõ được gì. Nhưng tiếng "sột soạt" ấy ngày càng lớn dần, như đang không ngừng tiến lại gần chỗ họ đang nghỉ ngơi.
Nguyễn Nam Tinh bắt đầu thấy lo lắng. Cô không dám lên tiếng, sợ sẽ làm kinh động đến thứ nào đó trong bóng tối. Cô chỉ có thể nhẹ nhàng bước tới bên cạnh Dương dược sư, khẽ chạm vào vai ông. Gần như ngay khi cô chạm vào, ông đã mở mắt ra.
Nguyễn Nam Tinh vội giơ tay ra hiệu im lặng, ý bảo ông lắng nghe.
Dương dược sư tập trung lắng tai nghe, sắc mặt ông lập tức thay đổi. Ông vội vàng đứng dậy kiểm tra, gần như ngay tức khắc xác định được nguồn gốc của tiếng động: "Là Huyết Tuyến Đằng."
Nguyễn Nam Tinh ngạc nhiên hỏi: "Là thực vật sao?" Có mục tiêu rõ ràng, cô nhìn kỹ lại, nhanh chóng nhận ra những sợi dây leo nhỏ dài như sâu đang bò trên mặt đất. Không chỉ một sợi, mà sơ sơ cũng phải hơn chục sợi.
Dù là lần đầu tiên trong đời gặp loại thực vật biết bò, nhưng cô vừa kinh ngạc vừa thở phào nhẹ nhõm: "Là thực vật thì dễ dàng xử lý hơn rồi, chúng ta ở trong lửa, nó không thể vào được."
Nghe vậy, Dương dược sư lại lắc đầu, vẻ mặt đầy nghiêm trọng: "Huyết Tuyến Đằng có khả năng chống lửa cực mạnh. Chưa kịp đốt cháy nó, chúng ta đã bị nó kéo ra khỏi vòng lửa rồi."
Như để chứng minh lời của ông, những sợi Huyết Tuyến Đằng bất ngờ tăng tốc, lao thẳng vào vòng lửa, nhanh chóng quấn lấy cổ chân hai người, siết chặt và kéo mạnh ra ngoài.
Nguyễn Nam Tinh chỉ cảm thấy cổ chân của mình đau nhói, cơ thể mất thăng bằng ngã nhào xuống đất. Sau đó, một lực kéo mạnh mẽ lôi cô đi, khiến cảnh vật xung quanh như xoay mòng mòng.
Bên kia, tình hình của Dương dược sư tốt hơn cô một chút. Dù cũng bị quấn chặt cổ chân, nhưng ông vẫn đủ sức rút liềm ra tự cứu mình.
Sau khi thoát thân, ông nhìn sang Nguyễn Nam Tinh thì chỉ còn thấy bóng dáng cô bị kéo đi xa dần.
Trong mắt Dương dược sư lóe lên một tia do dự, nhưng cuối cùng ông vẫn cắn răng, quyết định đuổi theo. Người là ông dẫn ra ngoài, ông không thể thấy chết không cứu. Hơn nữa, qua một ngày tiếp xúc, ông đã nảy sinh chút thương tiếc tài năng của cô, không nỡ để cô phải bỏ mạng như vậy.
Dù rằng, hành động này của ông có thể khiến cả hai cùng mất mạng...
Huyết Tuyến Đằng di chuyển rất nhanh. Dương dược sư không biết mình đã đuổi theo bao lâu, chỉ thấy Nguyễn Nam Tinh phía trước đột nhiên dừng lại, sau đó bị nhấc bổng lên, treo ngược trên một thân cây.
Dương dược sư nhanh tay lấy liềm, cắt đứt sợi Huyết Tuyến Đằng đang treo Nguyễn Nam Tinh.
Cô "ai da" một tiếng rồi rơi phịch xuống đất. Còn chưa kịp đứng lên, hàng chục sợi Huyết Tuyến Đằng đã bật dậy, quấn chặt cô từ đầu đến chân, trói cô như một cuộn bánh tét.
Lúc này, Dương dược sư mới nhìn rõ tình hình trước mắt. Cảnh tượng khiến ông lạnh sống lưng, toàn thân tê dại.