Nam nhân không đáp ứng ngay mà hỏi lại: "Nơi này... là Hạ Giới sao?"
Nguyễn Nam Tinh nhướng mày, trong lòng nảy ra vài suy đoán: "Giờ người ta gọi vậy."
Hắn liếc nhìn cô, đôi mắt vẫn tĩnh lặng không gợn sóng: "Tôi có thể ở lại."
Nguyễn Nam Tinh bật cười: "Yên tâm, tôi sẽ sắp xếp chỗ ở cho anh, còn chuyện ăn uống thì tự lo nhé." Bao chỗ không bao cơm, đối với một lao động tạm thời mà nói đã là đãi ngộ tốt lắm rồi.
"Tôi dẫn anh đi xem phòng trước." Vừa quay người, Nguyễn Nam Tinh lại dừng lại hỏi: "Anh tên gì?"
Nghe vậy, sắc mặt hắn lần đầu xuất hiện chút biến hóa, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thản: "Cố Cửu Châu."
Nguyễn Nam Tinh gật đầu: "Vậy sau này tôi gọi anh là A Cửu nhé." Nói xong liền đi về phía tứ hợp viện.
Lần này, trong mắt Cố Cửu Châu thực sự thoáng qua một tia kinh ngạc. Từ nhỏ đến lớn, thậm chí thuở niên thiếu, chưa từng có ai gọi hắn thân mật như vậy. Hắn vô thức muốn phản bác...
"À đúng rồi, anh quê ở đâu? Sao lại từ trên trời rơi xuống?" Nguyễn Nam Tinh ngoái lại hỏi.
Cố Cửu Châu lập tức ngậm miệng, trầm mặc hai giây rồi đáp: "Không nhớ nữa."
Đi phía trước, Nguyễn Nam Tinh nghe vậy sắc mặt có chút kỳ quái: "Lý do này nghe quen quen nhỉ."
Tai Cố Cửu Châu rất thính, nghe xong đang vội suy nghĩ xem nên trả lời thế nào để lấy lòng tin của Nguyễn Nam Tinh, thì cô đã khoát tay không thèm quay đầu lại: "Thôi, mấy chuyện đó không quan trọng, để tôi dẫn anh đi xem phòng đã."
Cố Cửu Châu hơi sững lại, trong mắt lướt qua một tia kinh ngạc, nhưng không thể phủ nhận, hắn thực sự thở phào nhẹ nhõm. Chuyện cũ hắn không muốn nhắc lại, nếu thật sự quên được thì cũng không phải điều xấu.
Hai người một trước một sau bước qua cổng tứ hợp viện, Nguyễn Nam Tinh rẽ trái, cười nói: "A Cửu, anh thấy căn phòng này thế nào?"
Cố Cửu Châu liếc nhìn gian nhà đơn sơ, sắc mặt không đổi, gật đầu: "Rất tốt."
"Rất tốt?" Nguyễn Nam Tinh chớp mắt: "Anh thật sự thấy tốt à?" Phòng này chỉ tầm mười mét vuông, ngoài cái giường gỗ và chiếc bàn nhỏ thì chẳng còn gì cả.
Cố Cửu Châu nhìn cô, không đáp.
Thật ra Nguyễn Nam Tinh chỉ tiện tay dẫn hắn tới đây thôi, dù sao cũng là một trong hai căn phòng sạch sẽ còn có thể ở được. Nhưng khi Cố Cửu Châu vừa đứng vào, căn phòng vốn đã nhỏ hẹp càng trở nên chật chội.
Cô tặc lưỡi hỏi: "Anh biết dùng Thanh Trừ Thuật chứ?"
"Dĩ nhiên." Cố Cửu Châu càng lộ vẻ lạnh nhạt: "Loại thuật pháp sơ cấp này, trẻ con cũng biết."
Nguyễn Nam Tinh như chẳng buồn để ý đến chút bất mãn của hắn, hoặc là căn bản không thèm bận tâm, cô quay lưng nói: "Đi theo tôi."
Cố Cửu Châu dừng một chút, rồi thong thả bước theo.
Hai người đi tới phòng chính ở hậu viện, Nguyễn Nam Tinh chỉ vào căn phòng bên phải: "Làm phiền anh dọn dẹp chỗ này nhé."
Cố Cửu Châu bước vào xem, là một căn phòng dài, vào cửa là bàn ăn tròn nhỏ, xung quanh đặt ba chiếc ghế tròn, đi tiếp vào trong là một tấm bình phong lớn, phía sau là giường rộng, hai bên có tủ áo và bàn trang điểm đầy đủ.
So với gian phòng lúc nãy, chỗ này khiến hắn khá hài lòng. Không đợi Nguyễn Nam Tinh nhắc, hắn đã bấm tay kết pháp, chỉ một lát đã dọn dẹp xong xuôi.
Nguyễn Nam Tinh gật đầu hài lòng: "A Cửu, lại đây."
Cố Cửu Châu không quen với cảm giác bị gọi là tới thì tới này, hơi nhíu mày nhưng vẫn đi theo.
Nguyễn Nam Tinh đẩy cửa phòng khách phía trước, cười nói: "Phòng bên kia nhỏ quá, anh ở đây đi, chăn đệm trên giường đều mới thay, cứ tự nhiên."
Cố Cửu Châu sắc mặt phức tạp, nhìn cô như muốn nói mà lại thôi.
Nguyễn Nam Tinh thắc mắc: "Anh không thích à?"
Cố Cửu Châu: "... Thích."