Chương 5: Tìm được chỗ ở (2)

Mang Theo Hệ Thống Gia Viên Xuyên Đến Tiên Giới

Nhất Câu Đoạn Nguyệt 27-01-2026 21:17:16

Nguyễn Nam Tinh nhắm mắt hít sâu một hơi, khi mở mắt ra đã lấy lại vẻ điềm tĩnh, lý trí vốn có. Cô ngồi xổm xuống trước mặt bé gái, dịu dàng trấn an: "Chị chỉ muốn kiểm tra một chuyện thôi, làm em sợ rồi, chị xin lỗi nhé." Bé gái nhìn cô chăm chú rồi dè dặt hỏi: "Chị kiểm tra xong chưa? Sau này đừng tự làm mình bị thương nữa nhé?" Giọng Nguyễn Nam Tinh có phần trầm xuống: "Ừ... Chị kiểm tra xong rồi." Bé gái thở phào nhẹ nhõm, kéo tay áo cô: "Chị ơi, vết thương phải được xử lý ngay, làng mình có nhà thuốc đấy, đi nhanh lên chị." Nguyễn Nam Tinh gật đầu, đi theo bé gái men theo đầu làng. Trên đường, hai chị em gặp khá nhiều người, bé gái lễ phép chào hỏi từng người, người lớn đều mỉm cười đáp lại nhưng ánh mắt vẫn kín đáo quan sát cô, Nguyễn Nam Tinh cũng chỉ lặng lẽ đi qua. Chẳng mấy chốc, hai người đã tới trước một căn nhà rộng rãi. Trong sân phơi đầy các loại dược liệu, một ông lão tóc bạc để râu dê đang ngồi trên bậc thềm tỉ mẩn xử lý thảo dược trong giỏ tre. Nghe thấy động tĩnh, ông lão liền ngẩng đầu lên. Bé gái sốt ruột gọi lớn: "Ông Dương ơi! Chị bị thương, máu chảy nhiều lắm!" Nguyễn Nam Tinh cũng nhẹ nhàng nói: "Làm phiền ông rồi ạ." Ông lão họ Dương nhìn vết thương trên tay cô rồi đứng dậy bảo: "Vào đi." Nói xong ông ta quay người bước vào nhà. Bên trong bày biện giống hệt một phòng thuốc đông y mà Nguyễn Nam Tinh từng thấy, cả một bức tường đều là tủ thuốc với những ngăn kéo nhỏ, chỉ khác là không có quầy bán mà thay vào đó là một chiếc bàn dài. Ông lão bảo cô ngồi xuống cạnh bàn, còn ông ta thì vòng ra phía sau, mở một ngăn kéo lấy ra lọ sứ trắng. Ông lão ngồi xuống phía đối diện rồi mở nắp lọ, đổ ít bột thuốc màu nâu ra đĩa trên bàn. Bé gái thấy vậy hơi rụt cổ lại như đang sợ hãi, nhưng lại cố gắng ngẩng đầu, nghiêm túc dặn Nguyễn Nam Tinh: "Chị đừng sợ, thuốc này không đau đâu!" Nguyễn Nam Tinh mỉm cười: "Cảm ơn em, chị không sợ đau đâu..." Vừa dứt lời, vết thương trên tay bỗng nhói lên dữ dội, nước mắt cô tự dưng trào ra không kìm được. Đau quá! Ông lão điềm đạm nói: "Đúng là hơi đau, nhưng thuốc này hiệu quả lắm, mai là khỏi thôi." Lúc nãy Nguyễn Nam Tinh còn tỏ ra mạnh mẽ trước mặt đứa bé, giờ mà cô tự quay ra than đau thì chẳng khác nào tự vả vào mặt mình, mất hết thể diện người lớn! Cô đành phải cắn răng cảm ơn, nếu nghe kỹ còn nghe ra được cả giọng của cô đang run run. Bé gái nhìn cô với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, thầm nghĩ: "Chị giỏi quá! Sau này lớn lên mình cũng sẽ giỏi như vậy!"