Mặt đất dày đặc bởi những sợi dây leo Huyết Tuyến Đằng, chúng bò trườn khắp nơi, như thể đuổi theo người đến tận sào huyệt của mình.
Dương dược sư đứng sững tại chỗ, lòng thầm than: "Mạng tôi coi như tận rồi!"
Huyết Tuyến Đằng rõ ràng cũng đã phát hiện ra vị khách không mời mà đến này. Những sợi dây leo bắt đầu ngọ nguậy, từng chút một bò về phía chân của Dương dược sư.
Còn lúc này, Nguyễn Nam Tinh đã rơi vào trạng thái hôn mê. Huyết Tuyến Đằng quấn siết quá chặt, khiến cô không thể thở nổi. Trong đầu cô mơ hồ nghĩ: "Cuộc sống của mình ở thế giới mới còn chưa kịp bắt đầu, chẳng lẽ đã phải kết thúc rồi sao..."
Trong cơn hấp hối, tầm mắt của cô tối đen như mực bỗng nhiên lóe lên một tia sáng. Ban đầu, ngọn lửa chỉ to bằng nắm tay, nhưng chỉ trong chớp mắt, nó đã bùng lên cao hơn cả người. Ngay sau đó, ngọn lửa lan rộng, như cơn hỏa hoạn thiêu cháy cả thế giới.
Lúc ấy, Dương dược sư đang định liều mạng đánh cược một phen. Đôi mắt già nua nhưng sự từng trải bỗng hiện lên đầy sắc bén. Ông giơ tay lên, chuẩn bị kết ấn pháp. Nhưng ngọn lửa màu xanh nhạt lại nhanh hơn ông một bước, len lỏi khắp nơi.
Dương dược sư sững sờ nhìn ngọn lửa bỗng xuất hiện bất ngờ, rồi bừng tỉnh ngộ: "Nguyễn Nam Tinh tuy không nhớ mình có tu luyện hay không, nhưng không có nghĩa là cô hoàn toàn không có chút tu vi nào. Đây chẳng phải sao? Lúc nguy cấp, trực tiếp bộc phát ra!"
Nhìn Huyết Tuyến Đằng bị ngọn lửa thiêu đốt, xoắn lại trong đau đớn rồi hóa thành tro bụi, Dương dược sư thở phào nhẹ nhõm. May mà cô nhóc này bộc phát kịp thời, nên ông mới có cơ hội sống thêm vài năm nữa.
Chẳng mấy chốc, Huyết Tuyến Đằng đã bị thiêu rụi tận gốc. Ngọn lửa màu xanh nhạt như có linh trí, nhanh chóng thu lại, cuối cùng nhập vào giữa trán của Nguyễn Nam Tinh.
Trên mặt đất, Nguyễn Nam Tinh nằm yên tĩnh, khuôn mặt thư thái như đang chìm trong giấc ngủ. Cả vết thương rách toạc ở cổ chân cũng đã hoàn toàn lành lặn.
Dương dược sư nhíu mày, khẽ lẩm bẩm: "Tu luyện ở Thượng Đan Điền, thật là hiếm thấy." Ông dừng lại một chút, rồi bật cười: "Thượng Đan Điền hỏa linh căn, lại có thiên phú xuất sắc trong linh dược... Ông trời quả thật không bạc đãi cô"
-
Nguyễn Nam Tinh ngủ một mạch đến tận sáng hôm sau. Khi tỉnh dậy, cô cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng hơn và ấm áp vô cùng. Nhưng ngay sau đó, một mùi cháy khét xộc vào mũi khiến cô giật mình mở to mắt, ngồi bật dậy, vẻ mặt đầy kinh hãi.
"Cô tỉnh rồi à?"
Nguyễn Nam Tinh quay phắt đầu lại. Dương dược sư đang bình thản ngồi ăn cơm nắm, vẻ mặt không chút bối rối. Cô ngập ngừng hỏi: "Tối qua..."
Dương dược sư tiếp lời: "Chúng ta bị Huyết Tuyến Đằng tấn công."
Quả nhiên không phải là mơ! Nhưng làm thế nào mà họ vẫn còn sống sót? Nguyễn Nam Tinh nhìn chằm chằm vào Dương dược sư, chờ đợi câu trả lời.
"Không phải tôi." Dương dược sư thành thật nói: "Là cô đã cứu chúng ta."
Nguyễn Nam Tinh hoàn toàn ngơ ngác.
Đến khi Dương dược sư kể lại toàn bộ chi tiết về việc cô bộc phát ngọn lửa, Nguyễn Nam Tinh vẫn nửa tin nửa ngờ. Chẳng lẽ cơ thể này vẫn còn ẩn chứa bí mật gì mà cô chưa biết sao?
Thấy cô như vậy, Dương dược sư không nói thêm gì, chỉ bảo: "Đợi đến khi cô khôi phục ký ức sẽ rõ." Rồi ông đứng dậy: "Trời không còn sớm, chúng ta về thôn thôi."
Nguyễn Nam Tinh gật đầu một cách vô thức, trong lòng vẫn mải suy nghĩ về thiết lập nhân vật trong trò chơi. Chẳng lẽ cô đã bỏ sót điều gì? Ngọn lửa mà Dương dược sư nhắc đến rốt cuộc xuất phát từ đâu?
-
Trên đường về, vì không cần hái thuốc nên cả hai đi khá nhanh. Gần đến trưa, họ đã tới chuỗi xích sắt nối liền vực sâu.
Lần thứ hai bước lên xích sắt, Nguyễn Nam Tinh rõ ràng bạo dạn hơn. Không biết có phải là ảo giác hay không, cô cảm thấy khả năng giữ thăng bằng của mình tốt hơn trước nhiều. Hoặc có lẽ là hôm nay gió không lớn, nên xích sắt đung đưa không đáng kể.
Dù sao đi nữa, lần này cô đã vượt qua dễ dàng hơn hẳn.
Nguyễn Nam Tinh thầm nghĩ: "Quả nhiên, đi dây cũng là một kỹ năng cần luyện tập."
-
Buổi chiều, hai người họ trở về làng. Vừa đến cổng làng, họ đã gặp Ưu Ưu đang chơi đùa cùng mấy đứa trẻ khác.
Từ xa, Ưu Ưu nhìn thấy Nguyễn Nam Tinh liền bỏ bạn bè, chạy vội tới, chu môi trách: "Chị! Em cứ tưởng chị đi mất rồi!"
Nguyễn Nam Tinh khẽ vén những sợi tóc ẩm mồ hôi bên thái dương của cô bé ra sau tai, mỉm cười đáp: "Chị sẽ không đi đâu." Ít nhất, trước khi hoàn toàn hiểu rõ thế giới này, cô sẽ không rời khỏi cái làng này.