"Thôi vậy, tôi đi nhặt ít rau xanh đã." Nguyễn Nam Tinh thở dài một tiếng.
Cố Cửu Châu hỏi: "Cô định nuôi gà à?"
Nguyễn Nam Tinh gật đầu: "Trước đó tôi ra ngoài kiếm được hai quả trứng, sáng nay đã nở rồi." Cô vốn đã tính toán từ trước, sân tứ hợp viện rộng rãi thế này, nuôi gà con hoàn toàn không thành vấn đề, sau này có thể đường đường chính chính ăn trứng gà rồi.
Mấy ngày nay dù không ăn uống gì cũng chẳng thấy ảnh hưởng gì tới thân thể, nhưng cô vẫn cứ cảm thấy miệng nhạt nhẽo, khó chịu lắm. Nói trắng ra là... thèm!
"À đúng rồi." Nguyễn Nam Tinh mỉm cười với Cố Cửu Châu: "Phiền anh vây một góc sân lại làm chuồng gà giúp tôi, đợi gà con lớn hơn một chút là có thể thả ra nuôi rồi."
Ánh mắt Cố Cửu Châu thoáng hiện vẻ mơ hồ, rõ ràng chuyện này nằm ngoài hiểu biết của hắn, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản gật đầu đồng ý, trong lòng thì đang cân nhắc có nên xuống làng xem thử chuồng gà rốt cuộc trông ra sao không.
Ra khỏi cổng tứ hợp viện, hai người tạm chia tay. Nguyễn Nam Tinh phải ra ruộng bậc thang trồng Huyết Mễ, còn Cố Cửu Châu thì đi xuống núi, chỉ vài bước đã không thấy bóng dáng đâu nữa. Nguyễn Nam Tinh tuy lấy làm lạ, không biết hắn đi đâu, nhưng cũng chẳng tiện hỏi nhiều, chỉ đành nhún vai rồi tranh thủ làm việc.
Cô tới đây chưa lâu, chưa nắm rõ biến đổi khí hậu ở Tiên Giới, nhưng mấy ngày nay thời tiết rất dễ chịu, sáng tối hơi se lạnh, trưa cũng không quá nóng, giống như tiết trời đầu hạ.
Vì thế, trừ lúc giữa trưa, Nguyễn Nam Tinh đều chăm chỉ trồng Huyết Mễ trên ruộng bậc thang, mãi đến khi mặt trời ngả về tây mới xong việc.
Trở lại đỉnh núi, nghỉ ngơi một lát, cô lấy ra một thùng nước, cẩn thận kết ấn. Chỉ chốc lát sau, một khối nước to cỡ đầu người từ trong thùng bay lên, lững lờ trôi về phía ruộng bậc thang, nhẹ nhàng rải đều xuống từng chút một.
Chờ đến khi nước trên không trung rơi hết, Nguyễn Nam Tinh mới thở phào, thả lỏng người rồi nở nụ cười rạng rỡ.
Dù hiện tại dùng Vũ Điểm Thuật để tưới nước còn kém xa dùng gáo, nhưng cô tin chỉ cần luyện tập chăm chỉ, sau này nhất định sẽ thành thạo như Cố Cửu Châu, làm việc nhẹ nhàng như không!
Nghĩ vậy, cô lại tiếp tục luyện Vũ Điểm Thuật, dù còn vụng về nhưng vẫn kiên trì không bỏ cuộc.
Quả thật, nỗ lực luôn có thành quả.
Lần đầu thử Vũ Điểm Thuật, cô chỉ điều khiển được khối nước to bằng đầu người, tưới chẳng được nổi một mét vuông.
Nhưng đến khi ruộng sắp tưới xong, lượng nước cô điều khiển đã gấp đôi, to bằng một con thỏ béo ú, diện tích tưới cũng gần ba mét vuông!
Nguyễn Nam Tinh hết sức hài lòng với sự tiến bộ của mình.
Trở về Gia Viên, cô lại cho gà con uống thêm nước, trong đầu nghĩ xem đi đâu kiếm lá rau, hoặc thử cắt nhỏ lá Thái Dương Hoa cho chúng ăn, lần sau thu hoạch sẽ thử xem sao.
Vào phòng, Nguyễn Nam Tinh tĩnh tâm đọc sách.
Không biết có phải do thân thể này là dữ liệu tổng hợp hay không mà trí nhớ của cô trở nên xuất sắc lạ thường, thứ gì đã xem qua thì như lưu vào cơ sở dữ liệu, cần dùng chỉ việc gọi ra, hết sức rõ ràng, không chút mơ hồ.
Dù chưa hiểu vì sao lại thay đổi như thế, nhưng cô rất vui mừng, nửa tháng nhớ hết chỗ sách này cũng không phải là không thể.
Đắm chìm trong từng trang sách, thời gian như trôi vùn vụt, mới cúi xuống ngẩng lên đã thấy trời sẫm tối.
Nguyễn Nam Tinh thắp một cây nến, tiếp tục đọc, quyển này còn khoảng một phần ba nữa là xong...