Trưa vừa qua, Ưu Ưu lại lên núi tìm chị Nam Tinh như đã hẹn. Sau lần trước cùng nhau dọn dẹp, lần này, cô bé không còn đứng ngoài cửa gọi nữa mà len lỏi qua cánh cổng viện mở hé, quen đường quen nẻo chạy thẳng vào phòng khách.
"Chị ơi!" Ưu Ưu gõ gõ lên cánh cửa phòng đóng kín, vui vẻ nói: "Hôm nay mình cùng ra ngoài hái quả nhé!"
Bên trong phòng hoàn toàn yên ắng.
Ưu Ưu hơi do dự, khẽ gọi: "Chị không có ở nhà ạ?"
Ngay sau đó, cửa phòng bỗng mở ra. Mặt Ưu Ưu lập tức rạng rỡ, nhưng nụ cười chợt đông cứng lại, ánh mắt từ từ ngước lên cao, cổ cô bé gần như xoay hẳn một góc chín mươi độ mới nhìn thấy một gương mặt nam nhân hoàn toàn xa lạ.
"Em tìm Nguyễn Nam Tinh?" Cố Cửu Châu hỏi.
Ưu Ưu hoảng hốt lùi hẳn về sau một bước, e dè gật đầu.
Cố Cửu Châu nhàn nhạt đáp: "Cô ấy ở hậu viện."
Ưu Ưu liền quay người bỏ chạy, tốc độ như chỉ chậm một chút là mất mạng đến nơi.
Cố Cửu Châu chỉ liếc mắt nhìn theo, cũng không quay lại phòng mà đóng cửa rồi rời khỏi tứ hợp viện.
Trong phòng ngủ chính phía hậu viện, Nguyễn Nam Tinh đang bận rộn sắp xếp lại phòng mới của mình. Phòng rộng hơn trước, nếu không bày biện thêm đồ đạc sẽ trông quá trống trải, lạnh lẽo, cô không thích cảm giác ấy.
Vì vậy, lần này ngoài giường chiếu, bàn trang điểm và tủ áo, cô còn đặt thêm vài món lặt vặt, thậm chí chuẩn bị sẵn một chậu hoa, đợi khi Thái Dương Hoa nở sẽ chuyển sang làm tiểu cảnh.
Vừa thu dọn xong, Nguyễn Nam Tinh đã nghe tiếng bước chân dồn dập ngoài cửa. Cô vừa mở cửa ra thì thấy ngay Ưu Ưu.
Cô bé nhào thẳng vào lòng Nguyễn Nam Tinh, thở phào một hơi nhẹ nhõm rồi lập tức kể lể: "Chị ơi, trong phòng chị có một người trông dữ lắm, làm em sợ muốn chết."
Nguyễn Nam Tinh bật cười: "Cũng không đến nỗi dữ đâu, chỉ là mặt không biểu cảm thôi." Cô xoa đầu Ưu Ưu, dịu dàng nói: "Trước đó anh ấy bị thương, có lẽ trong người vẫn khó chịu, mình phải thông cảm cho người bệnh, hiểu không nào?"
Ưu Ưu bừng tỉnh, thì ra là bị bệnh, bảo sao mặt lại khó coi thế.
"Thế anh ấy từ đâu tới vậy ạ? Trước giờ em chưa từng gặp." Nỗi sợ vừa tan, tò mò lại trỗi dậy trong lòng Ưu Ưu.
Nguyễn Nam Tinh nắm tay cô bé đi ra ngoài: "Anh ấy từ trên trời rơi xuống, làm hỏng cả ruộng dược liệu của chị. Giờ mình phải đi giám sát anh ấy sửa lại ruộng."
Ưu Ưu tròn mắt kinh ngạc, từ trên trời rơi xuống chắc đau lắm, anh ấy chắc chắn bệnh nặng lắm rồi!
Vừa ra đến sân ngoài, Nguyễn Nam Tinh đã nghe thấy tiếng động ngoài tứ hợp viện, cô liếc nhìn cánh cửa phòng khách đóng kín rồi đưa Ưu Ưu bước ra ngoài, quả nhiên trông thấy Cố Cửu Châu đang lấp đất vào hố.
Cô ngầm hài lòng, người này làm việc cũng tự giác ra phết.
Ưu Ưu không khỏi thán phục: "Anh ấy bệnh nặng mà còn làm được việc, giỏi thật đó!"
Nguyễn Nam Tinh mỉm cười gật đầu: "Vì anh ấy vừa kiên cường vừa dũng cảm, hơn nữa vận động nhẹ còn giúp bệnh mau hồi phục."
Cố Cửu Châu liếc cô một cái, không nói gì, chỉ lặng lẽ tiếp tục lấp đất. Trong đám đất vụn, hắn phát hiện mấy mảnh lá xanh, trong lòng không khỏi thở dài, dâng lên chút áy náy.
Ở Hạ Giới nghèo nàn thế này, muốn có một mảnh ruộng trồng được linh dược, chắc chắn phải tốn không ít tâm sức.
Đất quanh đây vốn đã không đủ, lại bị linh lực hộ thể của hắn làm bốc hơi mất một phần, hắn đành phải di chuyển đất từ nơi khác về lấp hố.
Nhưng đất ở những chỗ khác, linh khí cũng chẳng hơn là bao.
Lần đầu gặp tình huống này, Cố Cửu Châu có chút lúng túng, quay sang Nguyễn Nam Tinh, ngầm hỏi ý.