Chương 43: Nam nữ thụ thụ bất thân (2)

Mang Theo Hệ Thống Gia Viên Xuyên Đến Tiên Giới

Nhất Câu Đoạn Nguyệt 27-01-2026 21:17:16

Cố Cửu Châu "ừ" một tiếng: "Cô tìm tôi có việc gì?" "Cùng tôi dọn dẹp thư phòng đi." Nguyễn Nam Tinh nói: "Trên giá sách có không ít sách, biết đâu lại có thứ hữu dụng. Anh chẳng phải đang mất trí nhớ sao? Đọc nhiều chút, biết đâu nhớ ra điều gì." Nhắc tới mất trí nhớ, Cố Cửu Châu hơi chột dạ, không tiện từ chối. Thư phòng nằm phía râm mát, thiếu ánh sáng, lại lâu ngày không ai lui tới, vừa mở cửa đã có luồng hơi lạnh xộc ra. Nguyễn Nam Tinh nổi hết da gà, chính vì lý do này mà cô lâu nay chẳng dám bước vào thư phòng! Cô nhanh nhẹn lùi lại một bước, trốn ra sau lưng Cố Cửu Châu, lí nhí: "Anh vào trước đi." Cố Cửu Châu không hiểu ý cô, còn tưởng cô ngại trong phòng quá bẩn, vừa vào đã dùng ngay Thanh Trừ Thuật, tiện tay mở toang cửa sổ cho thoáng khí. Phòng bí lâu ngày, mùi cũng khó chịu. Thấy vậy, Nguyễn Nam Tinh lập tức giơ hai ngón tay cái, trong lòng thầm khen hắn quá hiểu ý người ta! Cô bước vào, đi thẳng đến bàn làm việc. Lúc trước từng tò mò đồ đặt trên bàn, nhưng chưa bao giờ dám vào xem kỹ, hôm nay rốt cuộc cũng có cơ hội. Trên bàn, nghiên mực đã khô cứng, bút lông gác bên cạnh, giấy thư trải ra vẫn còn dang dở. Nguyễn Nam Tinh chăm chú nhìn, nét chữ giống như hành khải, pha giữa chữ khải và chữ thảo, vừa phóng khoáng vừa không khó đọc. Nội dung nói về tình hình ma thú xâm lấn khi ấy, cả nhà đều đã chuẩn bị tâm lý cùng ma thú quyết một trận sống còn. Nhưng hiển nhiên, lá thư này chưa kịp gửi đi, thậm chí còn chưa viết xong thì gia đình ấy đã gặp biến cố, buộc phải rời đi gấp. Nay ma thú đã bị đánh bại, mà họ vẫn chưa quay về. Nguyễn Nam Tinh khẽ thở dài, tám phần là lành ít dữ nhiều. Cô cẩn thận gấp thư lại, bỏ vào phong bì. Dù chín phần mười là người nhà này chẳng thể trở về, nhưng nhỡ đâu có người thân hay bạn bè đến tìm, cô cũng có thể giao lại lá thư, coi như giữ chút hy vọng cuối cùng. Cất thư xong, Nguyễn Nam Tinh bước tới bên giá sách: "Có thấy quyển nào hữu ích không?" Cố Cửu Châu đáp nhàn nhạt: "Đa phần là sử ký Tiên Giới, còn lại là du ký, toàn sách tạp thôi." Nghe vậy, Nguyễn Nam Tinh lại nổi hứng, mấy thứ này chẳng phải đúng cái cô đang cần bổ sung sao? Cô tiện tay rút một quyển, bìa ghi 《Một Trăm Năm Của Tôi Ở Vùng Biển Hỗn Loạn》, vừa lật xem vài trang đã bị cuốn hút. Hỗn Loạn Hải Vực, là vùng biển xa xôi cách đại lục ngàn dặm, bên trong vô cùng phức tạp, các chủng tộc và thế lực tranh đấu, nơi đây tôn sùng quy luật mạnh được yếu thua, là địa bàn hoang dã và đẫm máu bậc nhất. Thông thường, người trên đại lục rất hiếm khi đặt chân đến Hỗn Loạn Hải Vực, trừ phi đắc tội với kẻ địch hùng mạnh, bị truy sát đến đường cùng, mới liều mình chạy tới đó cầu sinh. Tác giả cuốn sách này chính là một người như vậy. "Hỗn Loạn Hải Vực?" Cố Cửu Châu cũng nhìn thấy quyển sách trong tay cô, nói: "Giờ Hỗn Loạn Hải Vực chẳng còn bao nhiêu thế lực, quyển này cũng không còn giá trị tham khảo." Nguyễn Nam Tinh hiểu ra, chắc đây là sách viết trước khi ma thú xâm lấn. Cô chẳng để tâm, chỉ cười: "Đọc giải trí cũng được mà, giết thời gian thôi." Nói xong, Cô thu sách vào Gia Viên, tiếp tục lục tìm trên giá, một quyển thì sao đủ cho cô đọc. Cố Cửu Châu không nói gì thêm, chỉ chờ cô lấy thêm mấy cuốn mới đưa cho một bộ sách bìa cứng, trên đó ghi 《Ghi Chép Về 600 Năm Ma Thú Xâm Lược》. Cố Cửu Châu nói: "Đọc nhiều thứ bổ ích một chút, mấy sách tạp phần lớn là truyện bịa đặt." Nguyễn Nam Tinh: "..." Có khi nào, cô chỉ muốn đọc truyện bịa cho vui không chứ?