Chương 32: Lần đầu luyện đan (1)

Mang Theo Hệ Thống Gia Viên Xuyên Đến Tiên Giới

Nhất Câu Đoạn Nguyệt 27-01-2026 21:17:16

Khi rời khỏi phòng tu luyện, Nguyễn Nam Tinh mới nhận ra mặt trời đã ngả về tây, không biết tự lúc nào thời gian đã trôi qua lâu đến vậy. Cô quay sang nhìn Dương dược sư: "Sư phụ, mai con lại đến tìm người nhé." Dương dược sư gật đầu: "Về nhà luyện tập cho quen tay với Thanh Ngọc đi, luyện đan không thể nóng vội, phải tích lũy dần dần mới được." Nguyễn Nam Tinh đáp lời, vừa xoay người định rời đi thì lại bị gọi lại. Dương dược sư hỏi: "Mấy hôm nay con ăn gì vậy?" Nguyễn Nam Tinh hơi chột dạ, mấy ngày nay ngoài uống nước ra thì cô chẳng ăn gì, bèn ậm ừ: "Con cũng ăn qua loa thôi ạ." Dương dược sư nhíu mày, lật tay lấy ra một túi gấm đưa cho cô: "Ở đây có hạt giống Huyết Mễ, về trồng đi, nửa tháng sau là có thể thu hoạch. Mỗi ngày chỉ được ăn một bát, không nên ăn nhiều." Nguyễn Nam Tinh nhận lấy túi gấm, mở ra thì thấy một hạt gạo đỏ như hồng ngọc. Huyết Mễ, một loại lúa không thuộc tính, dùng lâu dài sẽ cường thân kiện thể, cải thiện thể chất, là lương thực chủ yếu của đa phần tu sĩ. Nguyễn Nam Tinh cảm tạ sư phụ, vừa ra khỏi sân liền gọi Ưu Ưu cùng lên núi. Ưu Ưu vừa đi vừa tò mò hỏi: "Chị sắp bắt đầu tu luyện rồi à? Dương gia gia nói sẽ nhận chị làm đệ tử cuối cùng đó." Nguyễn Nam Tinh nắm tay cô bé, trong mắt ánh lên vẻ háo hức: "Đúng vậy, sau này đan dược chị luyện ra, Ưu Ưu dùng bao nhiêu cũng được!" Ưu Ưu mắt sáng rực: "Thật ạ? Mẹ em nói đan dược quý lắm, trong thành bán đắt lắm, em chỉ được ăn một viên vào dịp lễ tết thôi..." Nói đến đây, Ưu Ưu lại luyến tiếc bảo: "Thôi, chị cứ giữ đan dược mà dùng, hoặc mang xuống thành bán đổi lấy đồ cũng được, sẽ đổi được rất nhiều thứ đó!" Nguyễn Nam Tinh chợt động tâm: "Ưu Ưu đã từng vào thành chưa?" Ưu Ưu lắc đầu, chu môi: "Em còn nhỏ, đi đường chậm, mẹ em không chịu dẫn đi." Nguyễn Nam Tinh trầm ngâm, trong lòng cũng bắt đầu có chút hướng tới cuộc sống nơi thành thị. Hai người một lớn một nhỏ nhanh chóng trở về trên núi, ruộng thuốc vẫn như cũ, cổng tứ hợp viện khép hờ, mọi thứ dường như không có gì thay đổi. Trong lòng Nguyễn Nam Tinh chợt dấy lên dự cảm chẳng lành, cô đẩy cửa đi thẳng tới phòng khách, vừa định giơ tay gõ cửa thì cửa đã tự mở ra. Bên trong, một nam nhân cao lớn, thần sắc lãnh đạm cúi đầu nhìn cô: "Có chuyện gì?" Khoảng cách giữa hai người chỉ hơn một mét, Nguyễn Nam Tinh phải hơi ngẩng đầu lên mới nhìn rõ mặt hắn, cười nói: "Tôi tưởng anh không có ở nhà." Nghĩ một lát, cô lại hỏi: "Thật ra tôi muốn hỏi, anh có muốn cùng tôi vào thành dạo một vòng không?" Cố Cửu Châu nghe vậy nét mặt vẫn không đổi, im lặng hai giây rồi mới gật đầu: "Lúc nào đi thì gọi tôi." Sau đó lại gật đầu lạnh nhạt, đóng cửa lại. Nguyễn Nam Tinh không nhịn được khẽ bĩu môi, cao thì đã sao chứ. Trong phòng, Cố Cửu Châu khẽ thở dài, thôi thì coi như tìm hiểu cuộc sống của người thường, dù sao cũng là ngày tháng hắn chuẩn bị sống sau này. "Chị ơi..." Bên dưới truyền lên tiếng Ưu Ưu hơi ấm ức. Nguyễn Nam Tinh cúi đầu nhìn, thấy mắt Ưu Ưu đỏ hoe như sắp khóc. Cô dứt khoát giơ tay, lại gõ cửa lần nữa, chờ cửa vừa mở liền đẩy Ưu Ưu vào: "Con bé có chuyện tìm anh đấy, chịu khó chơi với con bé một lát, đừng làm nó khóc nhé, không thì dân làng dưới núi kéo lên ăn tươi nuốt sống anh đó!" Nói xong, Nguyễn Nam Tinh nhanh tay đóng cửa, không cho Cố Cửu Châu cơ hội từ chối. Nhưng cô cũng không rời đi mà đứng ngay ngoài cửa lắng nghe động tĩnh trong phòng, mãi đến khi nghe thấy tiếng Ưu Ưu reo lên vui vẻ, cô mới yên tâm quay về phòng mình.