Chương 3: Lỗi trong trò chơi (3)

Mang Theo Hệ Thống Gia Viên Xuyên Đến Tiên Giới

Nhất Câu Đoạn Nguyệt 27-01-2026 21:17:16

Nguyễn Nam Tinh nhíu mày bình tĩnh ngồi dậy. Cô đã lường trước được tình huống này và cũng đã chuẩn bị sẵn phương án cưỡng chế đăng xuất. Tuy nhiên việc gặp lỗi vào ngay đêm trước khi thử nghiệm nội bộ thì thật sự là một điềm xấu. Cô gõ lên cây cột tròn thứ ba từ ngoài vào trong ở đầu giường, lập tức sương trắng dày đặc bốc lên. Nhưng cô đợi mãi mà vẫn không nghe thấy âm báo đăng xuất. Lông mày Nguyễn Nam Tinh càng nhíu chặt hơn, lỗi đơn giản như vậy không nên xuất hiện mới đúng. Sương mù tan đi trong chớp mắt, Nguyễn Nam Tinh liền sững người tại chỗ. Trước mắt cô không phải là văn phòng, cũng không phải là khung cảnh quen thuộc trong game, mà là một vùng đất hoang hoàn toàn xa lạ. Bốn phía toàn đất vàng gồ ghề, cây cối thưa thớt, chẳng thấy bóng người nào, thậm chí một con sâu cũng không có. Khựng lại một chút, trong lòng Nguyễn Nam Tinh dâng lên cảm giác bất an. Cô đưa tay lên sờ mắt, không ngờ cô không đeo kính mà vẫn nhìn rõ mọi thứ. Bình thường mắt cô cận gần ba độ, nếu không đeo kính thì đứng cách ba mét cũng chẳng nhìn rõ mặt người, càng không thể nhìn thấy con sâu trong bụi cây cách xa tận mười mét ngoài kia. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Cô vẫn chưa đăng xuất được khỏi game sao? Nguyễn Nam Tinh hít sâu một hơi, nhắm mắt thầm nghĩ: "Về nhà." Đây là một thao tác vô cùng tiện lợi trong game, chỉ cần người chơi nghĩ đến nhà, là hệ thống sẽ tự động đưa nhân vật về ngôi "nhà" ban đầu. Nguyễn Nam Tinh mở mắt ra và thấy mình đã trở lại sân nhỏ lúc nãy. Cô thở phào nhẹ nhõm. Đúng là cô vẫn chưa đăng xuất được, nhưng cảnh tượng vừa rồi là gì? Sao cô lại không biết gì về nó cả? Nguyễn Nam Tinh mím môi nghĩ, nếu không giải quyết được vấn đề trong đêm nay thì chắc phải hoãn thử nghiệm ngày mai lại. Cô thở dài, thử cưỡng chế đăng xuất lần nữa. Sương mù lại xuất hiện rồi tan đi, cô lại bị đưa đến vùng đất hoang kia. Chẳng lẽ không thể thoát ra được sao? Nguyễn Nam Tinh bắt đầu sốt ruột, nếu vẫn không được thì chỉ còn cách đăng xuất tài khoản. Cô vừa định trở lại sân nhỏ thì bất ngờ phía sau vang lên tiếng trẻ con rụt rè. "Chị ơi, mấy quả kia... chị có cần không ạ?" Đồng tử Nguyễn Nam Tinh co lại không thể tin nổi — trong game tại sao lại có người khác! Cô lập tức quay lại nhìn, phía sau là một bé gái cao ngang hông cô, chừng năm sáu tuổi mặc quần áo rách rưới, người trông gầy nhỏ nhưng sạch sẽ. Bé gái chớp mắt, lấy hết can đảm hỏi tiếp: "Chị ơi, em hái quả mang đi được không?" Đầu óc Nguyễn Nam Tinh rối bời, nghe vậy thì vô thức gật đầu.