Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô
Ba Ba Ngốc Mao09-11-2025 07:46:35
Trong lòng cũng có chút thương cảm cho Thẩm Hạ. Cô ta biết trong nhà này, Thẩm Hạ là đứa không được ai ưa, chỉ vì cô cũng là con gái, giống mình. Chỉ khác là, cô ta may mắn hơn Thẩm Hạ. Vì cô ta là con đầu lòng, bố mẹ lúc đó chưa quá bất mãn chuyện con gái.
Còn Thẩm Hạ thì khác. Năm đó mẹ mang thai đã chắc mẩm là con trai, bố mẹ đặt rất nhiều kỳ vọng vào cô.
Chỉ trách cô sinh ra không đúng ý người.
Tia do dự của Thẩm Xuân cũng chỉ tồn tại vài giây, cô ta vốn đã quen sai bảo Thẩm Hạ làm việc giúp mình. Huống hồ nắng ngoài trời gắt như thế, nhỡ đâu bị nắng đen đi thì sao? Mấy ngày nữa cô ta còn phải ra mắt thanh niên trí thức mới đến làng nữa cơ mà.
Dù sao thì... hiện tại cô ta nhìn cũng đâu đến nỗi!
"Vậy làm phiền em gái rồi nhé. Đợi chị hết mấy ngày này, chị sẽ giặt đồ giúp em một lần." Giống mọi khi, Thẩm Xuân lại hứa miệng với Thẩm Hạ.
Thẩm Hạ nhếch khóe môi, chỉ đáp một câu: "Không sao."
Mấy lời ngon ngọt của Thẩm Xuân, cô chưa bao giờ tin. Mỗi lần cô giúp cô ta làm việc xong, cô ta cũng hứa hẹn như vậy nhưng chưa một lần thực hiện. Có những lời chỉ nên nghe cho qua, chứ không thể coi là thật.
Nhìn Thẩm Hạ bưng chậu quần áo to đùng bước ra khỏi sân, Thẩm Xuân mới thu lại ánh mắt, ngẩng đầu nhìn trời nắng trên đỉnh đầu rồi ngáp một cái, xoay người bước vào phòng. Còn một lúc nữa mới đến giờ ra đồng, cô ta vẫn có thể tranh thủ chợp mắt một chút.
Thẩm Hạ đội nắng gắt giữa trưa, bưng theo chậu quần áo đầy ắp, toàn ga trải giường, vỏ chăn bẩn, gắng sức chịu đựng cơn đau bụng, bước từng bước chậm rãi ra bờ sông.
Giờ này, cả làng đều đang ngủ trưa trong nhà, trên đường chẳng gặp ai. Đoạn đường vốn chỉ mất mười mấy phút, hôm nay cô đi gần nửa tiếng mới đến nơi. Chỉ vì bụng đau quá, đi một đoạn cô lại phải dừng lại nghỉ một lát.
Mỗi lần đến kỳ, bụng cô đều đau dữ dội. Nghe mấy bà thím trong thôn nói, chắc là do dính nước lạnh nhiều quá. Dù biết nguyên nhân, nhưng cô cũng chẳng thể làm gì khác. Ai bảo cô là đứa con không được bố mẹ thương, chị gái và em trai thì muốn bắt nạt lúc nào cũng được, sống như người tàng hình trong nhà.
Khóe môi khẽ giật, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. Chỉ trách cô sinh ra trong một gia đình như nhà họ Thẩm, trọng nam khinh nữ đến mức đáng sợ.
Người trong thôn ai chẳng trọng nam khinh nữ, nhưng chẳng có nhà nào đối xử phân biệt với con gái như nhà cô cả.
Chị cả Thẩm Xuân cũng là con gái, nhưng bố lại đối xử với chị ấy khác hẳn, chỉ vì chị là con đầu lòng, miệng ngọt, biết cách làm bố vui. Còn cô thì ngược lại, tính tình lầm lì, ít nói, đến câu nịnh bợ bố cũng chẳng biết thốt ra.
Không ai thương cũng đáng thôi!
Thẩm Hạ đặt chậu đồ đang cầm xuống bên bờ sông, hai tay ôm bụng đang đau nhói, chậm rãi ngồi xuống, nhìn đống quần áo bẩn trong chậu mà chỉ biết thở dài bất lực.
Nhà họ Thẩm mỗi người chỉ có hai bộ đồ thay giặt, ngày nào cũng phải giặt đồ, không thì hôm sau chẳng có gì để mặc. Thời tiết bây giờ oi bức, lại phải làm việc đồng cả ngày, quần áo mặc một hôm là bẩn đến mức không nhìn nổi.
Bố và mẹ Thẩm lại là kiểu sĩ diện, người ta có thể nói ông bà nghèo cũng được. Thời này, nghèo còn được xem là vinh dự, giàu sang mới bị coi là bọn địa chủ ác ôn nhưng tuyệt đối không được để người khác chê là bẩn.