Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô
Ba Ba Ngốc Mao09-11-2025 07:57:04
Thẩm Hạ ngoan ngoãn cong khóe môi:
"Đợi con khỏe lại, con sẽ lên núi tìm trứng chim rừng cho mẹ và cha ăn."
"Được, mẹ chờ con hiếu kính mẹ với cha." Mẹ Thẩm bỏ nửa quả trứng vào miệng, hương thơm lan đầy khoang miệng, nụ cười cũng rộng hơn, lòng dành cho Thẩm Hạ thêm chút chân tình.
Thẩm Đông nhìn hết Thẩm Hạ lại nhìn sang mẹ, nhất thời thấy khó hiểu.
Cậu cảm thấy hôm nay không chỉ chị hai khác hẳn mọi ngày, ngay cả mẹ cũng khác. Bình thường mẹ đối với chị hai lúc nào cũng chán ghét, lời nói ra toàn gai góc, vậy mà hôm nay lại vừa luộc trứng cho ăn, vừa cười với cô.
Nhưng nghĩ lại loạt hành động khác thường của Thẩm Hạ hôm nay, cậu lại thấy cũng chẳng có gì khó hiểu.
Đôi mắt đảo qua đảo lại, trong lòng cậu vẫn nhớ con chim sẻ chết mà Thẩm Hạ đưa mình. Cậu đứng dậy, nhìn hai mẹ con ở bàn nói:
"Mẹ, chị hai, con ăn xong rồi."
Mẹ Thẩm hơi bất ngờ liếc Thẩm Đông. Bình thường, hai thằng con trai, Thẩm Đông với Thẩm Thu, ăn xong là bỏ đi ngay, chưa bao giờ lễ phép chào bà như vậy. Bà chỉ nghĩ là Thẩm Đông đã biết điều hơn, bèn nhìn sang Thẩm Hạ, khen một câu đầy hài lòng:
"Tiểu Đông lớn rồi, biết lễ phép rồi."
Thẩm Hạ ngước mắt liếc Thẩm Đông, giọng đầy ẩn ý phụ họa:
"Ừ, mẹ nói đúng. Tiểu Đông... vẫn luôn là đứa hiểu chuyện. Con tin sau này nó sẽ còn tốt hơn nữa."
Nghe Thẩm Hạ khen, Mẹ Thẩm càng vui, nhìn Thẩm Đông đầy yêu thương, giọng cưng chiều:
"Ăn xong rồi thì đi chơi đi."
Thẩm Đông liếc sang Thẩm Hạ một cái. Cô đang cúi đầu uống cháo, không nhìn rõ vẻ mặt. Do dự chốc lát, cậu mới rời bàn. Cậu vòng vào bếp một lượt rồi mới quay về phòng mình với Thẩm Thu.
Chưa bao lâu sau, Thẩm Xuân từ trong phòng bước ra, mặt sầm sì.
Mẹ Thẩm thấy vậy, cau mày, giọng không vui:
"Ai lại chọc giận mày thế? Mặt mày sưng sỉa ra cho ai xem vậy?"
Không biết câu nói ấy chạm trúng chỗ nào, Thẩm Xuân liền lao thẳng đến chỗ Thẩm Hạ, mang theo tức giận và bất mãn, mạnh tay đẩy cô một cái, miệng buông lời chua chát:
"Tất cả là tại mày, tại đồ sao chổi nhà mày. Nếu không có mày, làm sao Thẩm Thu và Thẩm Đông lại nói dối. Tất cả là tại con tiện nhân không ai cần như mày giở trò xấu xa."
Thẩm Hạ bị đẩy ngã xuống đất, khẽ "ái da" một tiếng, nhưng trong lòng chỉ lạnh lùng hừ một cái. Cô biết ngay là Thẩm Xuân bị Thẩm Thu làm cho mất mặt nên mới trút giận sang mình.
Ánh mắt cô lóe lên một tia lạnh lẽo.
Mẹ Thẩm thấy Thẩm Xuân bất ngờ ra tay với Thẩm Hạ thì sững lại một thoáng, lập tức bật dậy, chạy đến trước mặt Thẩm Hạ, lo lắng hỏi:
"Nhị Muội, không sao chứ?"
Khóe mắt Thẩm Hạ rưng rưng, cô chỉ vào cổ chân mình:
"Mẹ, hình như con bị trẹo cổ chân rồi."
Nghe vậy, mẹ Thẩm vội ngồi thụp xuống, kéo ống quần Thẩm Hạ lên kiểm tra. Mắt cá chân của cô đang chảy máu, chắc là lúc ngã đã va mạnh xuống đất, trầy cả da. Mẹ Thẩm không biết y thuật, cũng chẳng rõ thương thế nặng nhẹ ra sao, chỉ có thể sốt ruột hỏi con cảm giác thế nào, có bị tổn thương đến xương không.
Thẩm Hạ như đang gắng chịu đau, khẽ nhếch khóe môi, trấn an mẹ:
"Mẹ, mẹ đừng lo. Con chỉ bị trẹo chân thôi, nghỉ ngơi vài hôm là ổn."
Nghe vậy, mẹ Thẩm thở phào nhẹ nhõm. Nhưng nhìn dáng vẻ Thẩm Hạ rõ ràng là rất đau, trong lòng bà vẫn thấy lo lắng, lại xác nhận thêm lần nữa:
"Nhị Muội, nếu đau lắm thì nói với mẹ, mẹ... mẹ đưa con lên trạm xá xem sao."
Ánh mắt Thẩm Hạ khẽ dao động, thần sắc ảm đạm nói:
"Thôi, không cần lên trạm xá đâu, nhà mình cũng chẳng dư dả gì. Con chắc chỉ bị trẹo chân thôi, ở nhà nghỉ vài hôm là được. Có điều... mấy hôm tới con không ra đồng làm việc được."
Mẹ Thẩm khựng lại, trong mắt hiện lên chút do dự. Đứa con gái thứ hai là lao động chính trong nhà, mỗi ngày có thể kiếm được mười điểm công. Nếu mấy hôm không ra đồng...
Có lẽ là vì nửa quả trứng gà Thẩm Hạ đưa ban nãy đã phát huy tác dụng, mẹ Thẩm do dự một lúc rồi mở miệng:
"Mấy hôm nay con cứ nghỉ ở nhà dưỡng chân đi, đợi chân khỏi hẵng nói." Cũng may dạo này ruộng đồng không quá bận, nếu mà gặp vụ gặt mùa hè hay mùa thu thì dù có trẹo chân cũng phải ra đồng thôi.
"Cảm ơn mẹ, con sẽ tranh thủ dưỡng chân cho mau khỏi." Dừng một chút, Thẩm Hạ lại nói:
"Mẹ... mẹ đừng trách chị cả. Con biết chị ấy không cố ý đâu." Đây là lần đầu tiên Thẩm Hạ thấy làm "trà xanh" lại thú vị đến vậy. Cô càng lúc càng thích cái kiểu "trà vị" này, đặc biệt là khi nhìn khuôn mặt Thẩm Xuân bên cạnh đang méo xệch vì tức, cô thấy cũng khá là mãn nguyện.
Bình thường toàn là Thẩm Xuân bắt nạt Thẩm Hạ, hôm nay đổi vai, Thẩm Hạ chỉ cảm thấy thật hả hê, cũng coi như thay nguyên chủ xả được một hơi tức.
Lời nhắc của Thẩm Hạ khiến mẹ Thẩm nhớ lại nguyên nhân chính dẫn đến chuyện này. Bà đỡ Thẩm Hạ đứng dậy, để cô ngồi xuống ghế, sau đó mới quay đầu lại, nhìn chằm chằm Thẩm Xuân đang không cam lòng, bắt đầu nổi giận.