Chương 30

Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô

Ba Ba Ngốc Mao 09-11-2025 07:52:07

Khoảnh khắc này, trong lòng Thẩm Đông chẳng còn chút ảo tưởng nào. Cậu hoàn toàn bị Thẩm Hạ khuất phục rồi. Thời buổi này trẻ con chẳng có mấy trò để chơi, đặc biệt là ở nông thôn. Với độ tuổi như cặp sinh đôi thì trò yêu thích nhất chính là trèo cây bắt chim. Chỉ tiếc kỹ thuật của hai đứa quá kém. Leo cây thì không thành vấn đề, nhưng bắn chim là việc cần kỹ năng, đến giờ vẫn chưa một lần thành công. Trong làng chỉ có cháu nội của đại đội trưởng Tiểu Hổ là từng bắn trúng một con chim sẻ, mà cũng phải luyện tập rất lâu mới được. Thẩm Đông đến giờ vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ vênh váo đắc ý của Tiểu Hổ khi đó. Tiểu Hổ có thể trở thành "đầu đàn" trong bọn trẻ làng không chỉ vì có ông nội là đại đội trưởng, mà còn vì nó từng bắn trúng chim sẻ. Thẩm Đông không khỏi kích động nghĩ, nếu chị hai chịu dạy cậu kỹ thuật bắn ná, thì sau này cậu nhất định sẽ trở thành người được đám trẻ trong làng ngưỡng mộ nhất. Lúc đó Tiểu Hổ cũng chẳng dám bắt nạt cậu và Thẩm Thu nữa. Càng nghĩ càng thấy đáng để thử, khóe môi Thẩm Đông không kìm được cong lên cười. Cậu bước nhanh về phía Thẩm Hạ, đưa con chim chết trong tay đến trước mặt cô, giọng đầy kích động: "Chị hai, chim của chị nè!" Ánh sáng trong mắt Thẩm Đông, Thẩm Hạ không bỏ sót. Mắt cô lóe lên, trong lòng bắt đầu suy nghĩ, thu phục một thằng nhóc như Thẩm Đông, cô chẳng cần tốn bao nhiêu công sức mà chỉ cần biểu diễn một màn nho nhỏ là đủ rồi. "Khụ, cho em đấy. Tự xử lý đi." Trong ký ức của nguyên chủ, nhà chỉ có dịp lễ Tết mới được ăn chút thịt. Trẻ con nông thôn lúc thèm thịt thường rủ nhau vào núi bắt thú rừng hoặc bắn chim sẻ để đỡ thèm. Do còn nhỏ tuổi, cha mẹ Thẩm Đại Trụ không cho Thẩm Thu và Thẩm Đông vào núi bắt thú. Mấy năm trước có một đứa trẻ trạc tuổi Thẩm Đông đi săn trong núi, cuối cùng bị lợn rừng tấn công, khi người lớn tìm được thì đã mất mạng. Từ đó, người lớn trong làng cấm trẻ con còn nhỏ lên núi săn thú. Thế là tụi nhỏ mới chuyển mục tiêu sang bắn chim sẻ. Mắt Thẩm Đông trợn tròn, gương mặt đầy phấn khích. "Chị hai, chị... chị thật sự... cho em?" Thẩm Hạ gật đầu: "Ừ, cho em đó." Người ta nói, không bỏ con thì chẳng bắt được sói. Một con chim sẻ nhỏ xíu, cô vẫn rất sẵn lòng tặng đi. Nghe vậy, mắt Thẩm Đông sáng rực, ánh mắt nhìn Thẩm Hạ đầy cảm kích. "Cảm ơn chị hai! Em... em nướng xong sẽ chia chị một nửa, cho chị nếm thử mùi vị." Thẩm Hạ không từ chối, nhìn cậu nhóc đang cực kỳ phấn khích thì nhẹ nhàng cất lời: "Thẩm Đông, theo chị hai thì sẽ có thịt ăn." Thân thể Thẩm Đông khựng lại, mắt trừng lớn nhìn Thẩm Hạ như thể đang cố hiểu ý cô. Thẩm Hạ không vội, cô biết Thẩm Đông là đứa biết suy nghĩ, cậu sẽ chọn cái có lợi cho bản thân. Ba bốn phút sau, Thẩm Đông cuối cùng cũng có phản ứng. Cậu cười toe toét, gương mặt đầy chân thành nhìn Thẩm Hạ: "Chị hai, em... em sau này sẽ nghe lời chị!" Sau một hồi cân nhắc, Thẩm Đông đã quyết định đứng về phía Thẩm Hạ. Khoảnh khắc Thẩm Hạ bắn hạ chim sẻ vừa nãy đã in đậm trong lòng cậu. Dù sao cậu cũng chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, làm sao cưỡng lại nổi sức hấp dẫn ấy. Huống hồ, giờ cậu cũng đã chứng kiến thực lực của Thẩm Hạ, chẳng dám giở trò gì trước mặt cô. Trong lòng mơ hồ cảm thấy, lời của Thẩm Hạ rất có lý, theo chị ấy đúng là có thịt ăn thật.