Chương 21

Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô

Ba Ba Ngốc Mao 09-11-2025 07:49:38

Cô vẫn chưa biết gương mặt này trông thế nào. Cúi đầu nhìn đôi tay gầy gò khô khốc của mình, lại nghĩ đến nhan sắc của Thẩm Xuân, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành. Ba bước hai bước chạy tới trước chum nước, nhấc nắp đậy bên trên xuống, cúi đầu liếc vào bên trong. Lờ mờ thấy được vài nét đại khái, nhưng hình dạng cụ thể thì nhìn chẳng rõ. Thẩm Hạ nhớ Thẩm Xuân có một chiếc gương, là hồi trước cô ta nài nỉ Vương Cúc Phân mua cho. Khi ấy Vương Cúc Phân còn nói hai chị em cùng dùng, miệng thì hứa vậy, nhưng thật ra chẳng cho cô đụng vào một lần. Cái gương đó Thẩm Xuân quý như bảo bối, ngày thường soi xong là giấu kỹ trong ngăn kéo riêng của mình. "Gừng nấu xong thì giúp chị múc ra để lên bàn, rồi em làm việc của mình đi." Thẩm Hạ dặn Thẩm Đông một câu, rồi cất bước đi ra ngoài cửa bếp. Chân vừa bước qua ngưỡng cửa, cô lại quay đầu nói một câu khiến Thẩm Đông ngơ ngác không hiểu: "Thẩm Đông, chị vẫn luôn thấy em là người thông minh nhất trong cái nhà này, cho nên... em hẳn phải biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm." Nói xong, cô trầm ngâm nhìn Thẩm Đông một cái, rồi mới bước ra khỏi gian bếp. Thẩm Đông nhìn bóng lưng Thẩm Hạ rẽ vào phòng bên cạnh mới thu lại ánh mắt, cúi đầu suy nghĩ về ý nghĩa câu nói vừa rồi của cô. Mãi đến khi nồi nước gừng trong bếp sôi ùng ục, cậu mới hoàn hồn lại, vội vàng cầm que củi dập tắt lửa trong bếp, rồi đứng dậy múc nước gừng ra. Nhìn bát nước gừng đặt trên bàn, ánh mắt cậu thoáng lóe lên. Câu nói đầy ẩn ý của Thẩm Hạ lại vang vọng bên tai, cuối cùng không dám lén bỏ gì vào trong. Thẩm Hạ lấy chiếc gương từ ngăn kéo của Thẩm Xuân, ngồi xuống ghế, chăm chú nhìn kỹ gương mặt phản chiếu bên trong. Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, cô vẫn bị hình ảnh trong gương dọa cho sững người. Nhìn qua, gương mặt ấy chẳng có gì gọi là xinh đẹp. Làn da vàng vọt xám xịt chẳng khác gì Thẩm Xuân, hoàn toàn không thể so với kiếp trước của cô. Kiếp trước, cô là một đại mỹ nhân chính hiệu, nước da trắng lạnh tự nhiên, không cần son phấn vẫn nổi bật. Hít một hơi thật nhẹ, cô tự nhắc bản thân giờ chưa phải lúc để quan tâm đến vẻ bề ngoài, sống được mới là quan trọng nhất. Lại nhìn kỹ gương mặt trong gương một lần nữa, cô chợt phát hiện gương mặt này, nếu xét kỹ thì các đường nét đều đẹp hơn Thẩm Xuân, lờ mờ còn có chút giống cô của kiếp trước. Đôi mắt to, mí đôi rõ ràng, nhìn kỹ còn có vài phần giống cặp em trai song sinh kia. Mũi nhỏ nhắn, đầu mũi cao lên, chỉ là có vài nốt tàn nhang, Thẩm Hạ nhìn kỹ rồi đoán, chắc là vết nám do nắng cũng không nghiêm trọng. Sau này có điều kiện thì dùng mỹ phẩm che đi là được. Nhưng đó là chuyện sau này. Hiện tại, đến bữa ăn còn chưa đủ no, lấy đâu ra tâm trí lo chuyện làm đẹp? Môi cũng không tệ, độ dày vừa phải, giờ có hơi tái nhợt nhưng dáng môi rất đẹp, đúng kiểu cô thích. Khi cười, má phải còn có một lúm đồng tiền nho nhỏ. Tóm lại, trừ làn da hơi tệ và thân hình quá gầy, thì mọi thứ khác cô đều khá hài lòng. Chiều cao cũng ổn, áng chừng khoảng một mét sáu lăm, chắc là di truyền từ người cha vô lương tâm Thẩm Đại Trụ. Thẩm Đại Trụ cao tầm mét bảy tám, ngoại hình cũng không tệ. Cô và cặp em song sinh thừa hưởng đôi mắt to và mí đôi ấy chính là từ ông ta.