Chương 31

Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô

Ba Ba Ngốc Mao 09-11-2025 07:52:23

Thẩm Hạ khá hài lòng với sự thức thời của Thẩm Đông, nhưng nghĩ đến chuyện nhóc này từng có "tiền án", cô quyết định cho cậu ta một cơ hội để chứng minh bản thân. Đôi mắt lóe sáng, cô tiếp tục nói: "Em nói thật hay không thì chị hai cũng chẳng thể xác định. Muốn chứng minh lòng thành, ai biết em có giống Thẩm Thu, trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu hay không." Nghe vậy, trên mặt Thẩm Đông thoáng hiện vẻ chột dạ. Đúng là trước đó cậu không hề thật lòng. Cúi đầu nhìn con chim sẻ trong tay, ánh mắt Thẩm Đông thoáng nghiêm túc, suy nghĩ một lúc rồi cẩn thận dò hỏi: "Chị hai, em phải làm gì mới chứng minh được với tỷ?" Thẩm Hạ thầm mừng trong lòng, nghĩ bụng nhóc này cũng biết phối hợp nhưng vẫn giả vờ trầm ngâm, xoa cằm cân nhắc một lúc: "Có rồi! Tối nay nếu ba mẹ có hỏi chuyện của Thẩm Thu, em là người ra mặt giải thích đi!" Sau màn dọa dẫm vừa rồi, tên Thẩm Thu kia chắc không dám nói bậy nữa, nhưng cũng không loại trừ khả năng hắn tiếp tục chọc ngoáy. Chưa kể còn có Thẩm Xuân, cái kiểu người thấy chuyện là lao vào hóng, càng loạn càng vui. Giờ cô vẫn chưa định trở mặt với cặp phụ huynh tiện nghi kia chỉ vì chuyện của Thẩm Thu, cho nên biện pháp tốt nhất lúc này là để Thẩm Đông đứng ra giải thích lý do Thẩm Thu trở nên kỳ lạ. Với sự lanh lợi của thằng nhóc này, chắc chắn sẽ lừa qua được vợ chồng Thẩm Đại Trụ. Thẩm Đông có chút do dự, vừa nghĩ tới Thẩm Thu đang nằm đắp chăn trên giường, người run như cầy sấy thì liền vô thức rùng mình. Ai biết chị hai đã thì thầm gì vào tai nó mà dọa đến mức đó, chắc chắn chẳng phải lời hay ho gì. Nghĩ đến đây, cậu nghiêng đầu liếc Thẩm Hạ đang mỉm cười nhìn mình, tim bỗng đập thót, siết chặt con chim sẻ đã chết cứng trong tay, giọng đầy nghiêm túc: "Chị hai, chị yên tâm, em biết phải làm thế nào rồi." Khóe môi Thẩm Hạ nhếch lên, ánh mắt đầy tán thưởng, bước tới vỗ nhẹ vai cậu, cũng nghiêm túc không kém: "Chị hai tin em, hy vọng lần này em đừng làm chị thất vọng." Thân hình gầy gò của Thẩm Đông bị cái vỗ của Thẩm Hạ làm cho loạng choạng, cậu khẽ "hí" lên một tiếng, hơi nghiêng người ra sau, vội vã lên tiếng đảm bảo: "Em nhất định sẽ không làm chị hai thất vọng!" Trong lòng cậu thầm rùng mình, cảm thấy nếu không nhanh chóng biểu hiện tốt thì vai mình chắc sẽ bị chị hai đập nát mất. Một lần nữa cảm thán sức lực của chị hai thật kinh khủng, giờ thì chẳng dám nảy ra ý nghĩ phản kháng nào nữa. "Chị hai... tin em." Thẩm Hạ thu tay lại, khóe miệng cong cong như cười như không, buông một câu cho có lệ, trong giọng chẳng có chút tin tưởng nào. Thấy thái độ hờ hững đó, máu chiến trong người Thẩm Đông bất ngờ bốc lên, tạm thời quên mất nỗi sợ đối với chị hai mà ngẩng đầu tuyên bố đầy khí thế: "Hứ, em đã nói là làm được! Tối nay chị cứ đợi mà xem em biểu diễn!" Thẩm Hạ cười thầm trong bụng, không ngờ chiêu kích tướng lại hiệu quả như vậy với Thẩm Đông. Mắt khẽ lóe lên, cô làm ra vẻ chẳng để tâm, gật đầu một cái: "Ừ, biết rồi." Thẩm Đông: "..." Chị còn có thể hờ hững hơn được nữa không? Biết có nói thêm cũng vô dụng, cậu bực bội nghẹn một bụng như muốn trút giận mà hất mặt nói: "Đợi đấy mà xem đi, em về phòng trước." Cậu phải tranh thủ quay lại phòng để "thống nhất khẩu cung" với Thẩm Thu, tránh tình huống tối nay ba mẹ về mà Thẩm Thu lỡ miệng khai bừa trước thì toi.