Chương 50

Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô

Ba Ba Ngốc Mao 09-11-2025 07:57:44

Đôi mắt đảo một vòng, khóe môi cong lên nụ cười "hiền hòa", giọng nói dịu dàng như mật: "Em gái, hôm nay chị cả bận quá nên đầu óc lộn xộn, dễ cáu bẳn, em đừng giận chị nhé. Vừa rồi thật sự không phải chị cả cố ý đẩy em đâu." Thẩm Hạ bị giọng điệu giả nai của Thẩm Xuân làm cho rùng mình một cái, cô ngẩng đầu nhìn đối phương như nhìn thấy ma, trong đầu không khỏi nghi ngờ: Thẩm Xuân bị ai bỏ bùa rồi à? Mới nãy còn hận không thể đè cô xuống mà đánh, giờ lại đổi giọng ngọt như kẹo, không biết lại đang tính kế gì đây? Khóe mắt liếc qua đã thấy mẹ vừa tới cửa, cô lập tức hiểu ngay chiêu trò của Thẩm Xuân. Hừ, đúng là nữ phụ độc ác chết sớm trong truyện, mưu mẹo nhỏ thì cũng có đấy. Tuy nhiên, mấy chiêu khôn vặt này chẳng có tác dụng gì với cô cả. "Chị cả, chị đừng tự trách, em biết chị không cố ý đâu, chỉ là... sau này việc nhà sẽ phải làm phiền chị nhiều hơn chút. Nhưng chị yên tâm, đợi chân em khỏi, em sẽ làm bù lại." Trên mặt Thẩm Xuân là nụ cười cứng ngắc, nghiến răng nói: "Là lỗi của chị cả. Đã là chị thì nên giúp em làm việc nhà." "Chị cả, chị thật tốt." Hai chị em ngoài mặt thì hòa thuận, trong lòng lại toan tính, nhưng rơi vào mắt người vừa bước vào nhà là mẹ Thẩm lại là cảnh tượng chị em tình thâm. "Thôi nào, đều là chị em trong nhà cả, có chuyện gì nói ra là được rồi. Con hai, chị con đã nói không phải cố ý, con cũng đừng giận chị nữa." Thẩm Hạ lạnh nhạt hừ một tiếng trong lòng. Thủ đoạn giảng hòa của Mẹ Thẫm quả là không tệ, thấy Thẩm Xuân ra vẻ xuống nước, vài câu đã định xoá bỏ chuyện Thẩm Xuân ba lần bốn lượt ra tay với cô. Thiên vị đến mức này cũng thật đáng nể. Ngoài miệng thì tỏ vẻ không để tâm: "Mẹ nói đúng, con với chị cả là chị em ruột, sao có thể thật sự giận chị ấy được. Con biết chị cả không phải cố ý." Nghe vậy, Mẹ Thẫm nhìn Thẩm Hạ đầy hài lòng, hiếm khi khen ngợi: "Tiểu Hạ, con vẫn luôn là đứa hiểu chuyện." Thẩm Hạ chỉ mỉm cười, không nói gì thêm. Mẹ Thẫm giúp Thẩm Hạ bôi thuốc xong, dặn cô nghỉ ngơi cho tốt rồi ra ngoài. Chẳng bao lâu sau, sân ngoài vang lên tiếng nói chuyện giữa Thẩm Xuân và Mẹ Thẫm. "Mẹ, mẹ đừng động tay, để con dọn." "Không sao, mẹ giúp con cầm bát vào. Hôm nay con vừa nấu cơm vừa rửa nồi rửa bát, cũng vất vả rồi." "Mẹ, con không thấy khổ, cha mẹ mới là người vất vả nhất." "..." Tiếng nói cười rôm rả, quan hệ mẹ con ngoài sân lại quay về như trước. Thẩm Hạ nằm trên giường đất, hai tay gối sau đầu, nghe cuộc trò chuyện mẫu từ nữ hiếu ngoài sân, khóe môi nhếch lên đầy giễu cợt. Mẹ Thẫm đúng là thiên vị đến mức khó tin. Trước kia nguyên chủ làm lụng quần quật như trâu như ngựa vì cái nhà này, cũng chẳng từng nghe bà ta nói một câu thương xót. Giờ Thẩm Xuân chỉ làm chút việc vốn thuộc trách nhiệm của cô ta, bà ta đã xót xa kêu khổ, hừ, đúng là "mẹ tốt" quá mà! Dần dần, tiếng ngoài sân nhỏ lại, trời cũng bắt đầu tối. Chiều nay Thẩm Hạ đã ngủ một giấc, giờ lại chẳng buồn ngủ, nằm trên giường đất, vô vị nghĩ đến kế hoạch sau này. Nhân lúc chân đang bị thương, cô có thể ở nhà nghỉ ngơi mấy hôm, vừa hay suy nghĩ kỹ đường lui cho mình. Trong thời đại đặc biệt này, nhiều chuyện đều bị hạn chế, không thể làm theo ý mình. Nghĩ tới nghĩ lui, hiện tại chỉ có hai cách. Một là tiếp tục ở lại cái nhà này. Với khả năng "diễn" tạm ổn của cô, chắc chắn sẽ sống tốt hơn nguyên chủ. Nhưng mà cô cũng chẳng kiên nhẫn gì cho cam, giả vờ vài ngày thì được, chứ lâu dài sợ bản thân không kìm được mà lộ tẩy. Vả lại, cô biết rõ Thẩm Xuân là nữ phụ ác độc trong sách, dù không rõ kết cục ra sao, nhưng chắc chắn chẳng tốt đẹp gì. Mà cô ghét nhất là rước phiền phức vào thân, chẳng muốn dính dáng gì đến chuyện của cô ta. Đứng nhìn cô ta tự tìm đường chết thì được, chứ để bị cô ta lôi vào làm quân cờ thì cô tuyệt đối không đời nào chấp nhận. Dĩ nhiên, giờ Thẩm Xuân chưa làm gì được cô, nhưng ai biết được sau này cô ta còn định giở trò gì. Vậy nên chỉ còn một cách cuối cùng: tìm một người đàn ông đáng tin để gả. Làm vậy không chỉ thoát được cái nhà mẹ đẻ như đỉa hút máu này, mà còn tránh xa khỏi mớ nhân vật rắc rối trong sách, cô cũng có thể an tâm làm chuyện của mình. Nhưng mà chuyện tìm đàn ông thì không thể gấp được. Tuy đàn ông thời này không ít, nhưng để tìm được người hợp ý thì khó lắm. Mẫu hình lý tưởng của cô là kiểu trông phải ổn, dáng phải ngon, tốt nhất là có cơ bụng sáu múi. Mà lý tưởng nhất chính là bộ đội, kiếp trước người mà cô sùng bái nhất chính là mấy anh lính. Tất nhiên, ngoài mấy điều kiện ngoại hình đó, người đàn ông mà cô muốn gả phải có chính kiến, biết xử lý mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu, quan trọng nhất là phải nghe lời cô. Không cần cái gì cũng răm rắp, chỉ cần biết nói lý, gặp chuyện thì đứng về phía cô là được. Yêu cầu của cô nói cao không cao, nói thấp cũng chẳng thấp. Muốn tìm được người như vậy, ngoài việc bản thân phải chủ động còn cần chút may mắn. Dù sao thì đàn ông thời này, đặc biệt là ở vùng nông thôn lạc hậu, đều có xu hướng gia trưởng nặng nề.