Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô
Ba Ba Ngốc Mao09-11-2025 07:54:42
Không dám đụng thì né là tốt nhất.
Khóe môi Thẩm Xuân cong lên vẻ thích thú, vội giải thích thêm:
"Cha ơi, lần này Tiểu Thu không phải bị Tiểu Hổ đánh đâu, là do em hai đánh đấy."
Vừa nghe xong, ánh mắt Thẩm Đại Trụ không khác gì mẹ Thẩm lúc đầu, tràn đầy hoài nghi. Ông nhìn lướt qua Thẩm Hạ đang đứng yếu ớt một bên, hoàn toàn không tin nổi đứa con gái "yếu ớt" này lại có thể đánh được Thẩm Thu.
Nếu bảo Thẩm Thu đánh Thẩm Hạ thì còn hợp lý hơn.
Lúc này, mẹ Thẩm đã đẩy cửa phòng Thẩm Thu ra. Thẩm Đại Trụ dằn nghi ngờ xuống, đi theo vợ vào phòng, định đích thân hỏi rõ đầu đuôi từ miệng con trai.
Trong phòng, Thẩm Thu nằm sấp trên giường, đầu chôn trong gối. Rõ ràng nó đã bị đánh thật, bình thường hoạt bát như con khỉ, cả ngày không nhảy lên nhảy xuống thì cũng lăn lộn khắp nơi, ngoại trừ lúc ngủ thì lúc nào cũng chạy lông nhông ngoài sân.
Nghe tiếng động ở cửa, Thẩm Đông đang ngồi ở mép giường ngẩng đầu lên nhìn, rồi vội vàng đứng dậy, gương mặt mang đầy vẻ ân hận nhìn về phía cha mẹ.
"Tiểu Đông, Tiểu Thu sao rồi? Thật sự là bị chị hai con đánh à?" Mẹ Thẩm vừa hỏi vừa bước nhanh đến bên giường, giọng đầy lo lắng, hỏi dồn dập Thẩm Đông.
Thẩm Đông liếc mắt nhìn Thẩm Hạ đang đứng ở cửa. Đúng lúc ánh mắt cậu đối diện với nụ cười như có như không của cô, trong lòng khẽ run, vội vàng lên tiếng:
"Mẹ, đều là lỗi của con cả... Nếu không phải vì con, Tiểu Thu cũng chẳng bị đau mông như vậy."
Mẹ Thẩm đã đến sát bên giường, bà vỗ nhẹ lưng Thẩm Thu, giọng xót xa:
"Tiểu Thu à, con sao rồi? Có bị thương nặng không?"
Thẩm Thu vẫn chôn đầu trong gối, không trả lời.
Mẹ Thẩm càng sốt ruột, định đưa tay kéo đầu con trai lên.
Bị mẹ chạm vào, Thẩm Thu thấy phiền, quát to:
"Đừng có phiền con!"
Mẹ Thẩm ngượng ngùng rụt tay lại.
Trong nhà này, Thẩm Đại Trụ là lớn nhất, còn hai đứa con trai quý hóa kia là nhì. Ngay cả người làm mẹ như bà thì cũng phải xem sắc mặt hai đứa nó mà hành xử.
Lúc này, Thẩm Đại Trụ mới lên tiếng...
"Tiểu Đông, con vừa nãy nói vậy là sao? Tiểu Thu rốt cuộc bị thương thế nào?"
Thẩm Đông ngẩng đầu nhìn Thẩm Đại Trụ, vẻ mặt hối hận:
"Cha, tất cả là do con. Hôm nay con với Tiểu Thu trên đường mang cỏ lợn về nhà thì gặp bọn Tiểu Hổ. Bọn họ trêu chọc con với Tiểu Thu, Tiểu Thu không nhịn được nên xông lên đánh nhau với bọn nó. Con... con chưa kịp ngăn thì Tiểu Thu đã bị bọn Tiểu Hổ đánh ngã rồi. Đúng lúc ngồi đè lên một hòn đá, thế là bị thương ở mông."
Thẩm Đại Trụ trong lòng vốn đã đoán được đôi chút, nghe xong Thẩm Đông nói thì sắc mặt không biểu lộ gì thêm, chỉ quay đầu dặn dò Mẹ Thẩm:
"Bà đi lấy chút dầu bôi cho Tiểu Thu, mấy ngày này cứ để nó ở nhà nghỉ ngơi, không cần đi cắt cỏ lợn."
Mẹ Thẩm không dám chậm trễ, lập tức dạ một tiếng rồi nhanh chóng đi tìm dầu mè.
Thời này, dầu mè cũng là thứ quý hiếm. Dịp Tết trước nhà mới mua một ít, bà vẫn khóa kỹ trong tủ phòng mình, ngày thường chẳng dám ăn, chỉ định để dành đến lễ Tết. Giờ thì đúng lúc đem ra dùng.
Thẩm Đại Trụ quay sang, lại dặn thêm Thẩm Đông, vẻ mặt nghiêm túc:
"Sau này hai đứa gặp bọn Tiểu Hổ thì tránh xa ra."
Thẩm Đông mím môi, gương mặt nghiêm lại, khẽ gật đầu.
Thẩm Đại Trụ liếc nhìn Thẩm Thu vẫn đang vùi đầu vào gối không chịu ló mặt ra, nghĩ thằng bé đánh nhau thua nên mất mặt, cũng không trách thêm gì. Trong bụng tính lát nữa bảo mẹ nó nấu món ngon dỗ dành.