Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô
Ba Ba Ngốc Mao09-11-2025 07:52:40
Thẩm Đông nói xong đầy khí thế, nghển cổ như gà trống nhỏ, bước đi oai phong lẫm liệt.
Thẩm Hạ thu lại ánh mắt, thong thả đi theo cậu ta về phía sân trước. Dù sao cô cũng là "bệnh nhân", cần phải nằm nghỉ trên giường.
Đi đến cửa bếp thì chạm mặt Thẩm Xuân vừa mới từ trong bếp đi ra.
Vừa thấy Thẩm Hạ, bước chân Thẩm Xuân khựng lại, giọng không mấy thiện cảm:
"Em vừa đi đâu đấy? Mau vào bếp nấu cơm phụ chị." Nãy giờ bận nấu ăn nên tạm quên mất Thẩm Hạ. Giờ cơm đã được cho vào nồi, mới chợt nhớ ra Thẩm Hạ vẫn chưa tới phụ, trong lòng lại cứ thấy hôm nay Thẩm Hạ có gì đó rất khác nhưng cụ thể khác ở đâu thì không nói nổi.
Thẩm Hạ âm thầm khinh bỉ Thẩm Xuân một trận. Nếu không vì thời cơ chưa tới, thì với cái kiểu ăn nói này, cô đã ra tay từ lâu rồi.
Đè nén cơn khó chịu trong lòng, cô ôm bụng với vẻ mặt đầy đau đớn, đáng thương nói:
"Chị... chị cả, bụng em đau lắm, chắc không giúp chị nấu cơm được đâu. Tối nay làm phiền chị nhé, đợi em khỏe lại rồi em nấu bù."
Không phải chỉ Thẩm Xuân mới biết vẽ bánh vẽ cho nguyên chủ, cô cũng biết, nói mấy câu dễ nghe thì ai mà chẳng làm được?
Thẩm Xuân tức đến không nhẹ. Bình thường Thẩm Hạ đến kỳ cũng đau bụng, nhưng vẫn phải nấu cơm như thường. Hôm nay thì lạ rồi, không những không giúp cô nấu cơm mà còn học được cái trò giả vờ đáng thương?
Ánh mắt tối lại, cô ta đánh giá Thẩm Hạ từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại rõ rệt ở tai Thẩm Hạ, chắc chắn cô không bị người khác tráo đổi mới yên tâm.
Vừa rồi suýt chút nữa cô ta còn tưởng Thẩm Hạ đã bị đổi người.
Vì hôm nay Thẩm Hạ khác hẳn so với mọi ngày.
"Bình thường em đến kỳ cũng đâu có yếu đuối thế này."
"Nhưng mà hôm nay em vừa ngã xuống sông xong, vừa bị lạnh vừa đến tháng, người em yếu lắm. Nói chuyện với chị như này là em đang gồng hết sức đấy... Chị... chị cho em vào phòng nghỉ được không? Em thấy đầu choáng lắm, sắp... sắp đứng không nổi rồi..."
Thẩm Hạ vừa dứt lời, cả người nghiêng đi, đổ thẳng vào người Thẩm Xuân.
Thẩm Xuân theo phản xạ đưa tay đỡ lấy thân thể yếu ớt đang ngã vào lòng mình, cúi đầu nhìn Thẩm Hạ đang tựa vào ngực, định mắng mấy câu mà lời đến miệng rồi cũng phải nuốt xuống.
Cô ta hít sâu một hơi, cố nén cơn bực trong lòng, cáu kỉnh quát khẽ vào người đang dựa vào mình:
"Dậy mau, trong nồi còn đang nấu cơm đấy, chị phải ra trông nồi."
Thẩm Hạ gắng gượng mở mắt, nhìn Thẩm Xuân một cái, giọng yếu ớt:
"Chị... chị có thể đỡ em vào phòng không? Em chóng mặt quá, không biết có phải do ngã xuống nước không nữa..."
Thẩm Xuân: "..."
Tuy lòng cực kỳ không tình nguyện, nhưng cuối cùng vẫn phải dìu Thẩm Hạ vào phòng bên cạnh. Dù gì thì Thẩm Hạ cũng là do giúp mình giặt quần áo mà ngã xuống sông, nếu chuyện này truyền ra ngoài, cô ta cũng là người sai.
Thẩm Xuân dìu Thẩm Hạ vào phòng, lại bị cô nhờ đỡ nằm lên giường đất, lúc này mới bực bội hằm hằm bỏ ra ngoài.
Cô ta thấy hôm nay xui xẻo quá, mỗi lần định gây chuyện với Thẩm Hạ, còn chưa mở lời đã bị chặn họng.
Lúc đầu còn nghi ngờ Thẩm Hạ đang giả vờ, nhưng nhìn biểu cảm của cô không giống đang diễn, lại nghĩ đến bộ dạng bình thường của cô, Thẩm Xuân đành cho rằng là do chuyện ngã xuống nước làm cô thay đổi.
Vừa ra khỏi phòng, Thẩm Xuân đi rồi, Thẩm Hạ lập tức trở lại bình thường. Cô đổi sang tư thế thoải mái hơn nằm trên giường đất, tay ôm lấy bụng.