Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô
Ba Ba Ngốc Mao09-11-2025 07:53:50
Thu phục hai thằng em sinh đôi, công lược cha mẹ tiện nghi, đó là những việc cô phải làm bây giờ.
Không ngờ đâu, vừa ra tay đã xuôi chèo mát mái. Chỉ trong một buổi chiều, không những dọa cho một đứa em sợ ngoan ngoãn, giờ ngay cả mẹ rẻ tiền cũng bắt đầu mềm lòng rồi.
Tự cổ vũ bản thân một cái, Thẩm Hạ uống cạn phần nước đường đỏ còn lại trong bát. Đúng lúc này, ngoài sân vang lên tiếng Thẩm Xuân gọi ăn cơm. Cô cũng không định nằm thêm nữa, phải ăn cho no cái bụng đã.
Cô gắng gượng ngồi dậy, mặc cho mẹ Thẩm ngăn cản mà xuống giường mang giày, còn nắm tay mẹ mà đi ra ngoài ăn cơm.
Vì trong bếp quá nóng, Thẩm Xuân đã dọn bàn ăn ra ngoài sân.
Vừa mới sắp xếp xong bát đũa, cô quay đầu lại thì thấy mẹ mình đang đỡ Thẩm Hạ yếu ớt bước ra khỏi phòng, cả người cứng đờ lại, trong mắt thoáng hiện lên chút không cam lòng.
Hôm nay Thẩm Hạ thật sự quá bất thường, trước kia cô nào dám bám tay mẹ, còn trò chuyện cười cợt thân mật như thế. Mẹ cũng kỳ lạ nốt, không chỉ cho Thẩm Hạ uống nước đường đỏ, giờ còn cười với cô ta.
Thẩm Xuân còn thấy trong mắt mẹ lóe lên tia... hài lòng?
Hài lòng? Trong lòng Thẩm Xuân lập tức reo chuông cảnh báo, ánh mắt phức tạp liếc về phía Thẩm Hạ. Cô ta rất muốn biết rốt cuộc mẹ và con nhỏ cứng đầu kia đã nói những gì trong phòng.
Cảm xúc của Thẩm Xuân, Thẩm Hạ đã phát hiện ra từ lúc vừa bước ra khỏi cửa. Cô cố tình liếc sang phía chị gái, ánh mắt không cam lòng và đầy nghi hoặc kia, cô đều thu hết vào mắt.
Trong lòng khẽ hừ lạnh một tiếng, chị tưởng chỉ có mình biết làm nũng, giả vờ ngây thơ, nói lời dễ nghe à?
Tôi đây cũng biết, hơn nữa còn giỏi hơn chị gấp mấy lần.
Khóe môi khẽ cong, nở một nụ cười yếu ớt, đối diện với ánh mắt nghi hoặc của Thẩm Xuân, cô cất giọng ngại ngùng:
"Chị cả, vất vả cho chị rồi. Đợi em khỏe lại, em sẽ bù đắp."
Thẩm Xuân mặt lạnh như tiền, giọng điệu chua chát mỉa mai:
"Em là bệnh nhân, chị nào dám làm phiền. Mẹ mà thấy, lại xót em cho xem."
Khóe môi Thẩm Hạ giật nhẹ, không ngờ Thẩm Xuân lại lộ cảm xúc rõ ràng đến thế. Nhưng nghe cô ta nói với giọng hằn học đầy ghen tuông như vậy, trong lòng Thẩm Hạ lại thấy cực kỳ hả dạ.
Trước đây, Thẩm Xuân thường xuyên dùng giọng điệu kiểu đó để châm chọc nguyên chủ. Chỉ là nguyên chủ quá yếu đuối, chẳng bao giờ dám đáp trả, chỉ biết ôm ấm ức một mình.
Cũng là con của cha mẹ, vậy mà ngày nào cũng phải nghe chị và em trai khoe được bố mẹ thương yêu nhường nào, thì dù có rộng lượng đến đâu cũng phải chạnh lòng. Huống chi nguyên chủ lại là người sống nội tâm.
Thẩm Xuân rõ ràng biết nguyên chủ để ý chuyện đó, nhưng vẫn cố ý khoe khoang trước mặt, chẳng khác nào cố tìm cảm giác tồn tại. Hôm nay cuối cùng cũng tới lượt Thẩm Xuân nếm mùi mà nguyên chủ từng trải qua.
Trong lòng Thẩm Hạ cực kỳ vui sướng, xem như thay nguyên chủ đòi lại chút công bằng.
Mẹ Thẩm nghe con gái lớn giọng đầy chua ngoa thì không nhịn được cười mắng:
"Nói cái kiểu gì đấy? Em mày hôm nay rơi xuống sông, người còn yếu, mày là chị mà giúp nấu bữa cơm thì có sao? Bình thường nó cũng đâu có ít lần nấu nướng giúp mày."
Thẩm Xuân dù biết mẹ nói đúng, nhưng trong lòng vẫn thấy không thoải mái, liền hừ lạnh một tiếng rồi quay mặt đi. Mẹ Thẩm chỉ biết cười bất lực, rồi quay sang nhắc nhở: