Chương 14

Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô

Ba Ba Ngốc Mao 09-11-2025 07:47:53

Mấy chuyện yêu đương rối rắm kia, cô chẳng hứng thú chút nào. Điều duy nhất cô muốn làm là tránh xa bọn họ, chăm chỉ tích cóp tiền, chuẩn bị cho một cuộc sống tươi đẹp về sau. Việc quan trọng nhất bây giờ chính là xử lý đám người kỳ cục trong nhà. Cô không phải nguyên chủ, là cái kiểu bánh bao mềm ai muốn bắt nạt cũng được. "Cót két" Là tiếng cửa bị đẩy ra, Thẩm Hạ nghiêng đầu nhìn về phía cửa. Thẩm Xuân bưng bát đi vào. Biết rõ Thẩm Xuân là nữ phụ tự tìm đường chết trong truyện, Thẩm Hạ lập tức đánh giá cô ta từ đầu đến chân. Chiều cao chẳng nổi một mét sáu, thân hình cũng chẳng ra làm sao, trước phẳng sau lép, nhìn lên chút thì khuôn mặt còn tạm, có thể gọi là thanh tú nhưng chẳng liên quan gì đến hai chữ "xinh đẹp". Có lẽ vì lớn lên ở quê từ nhỏ, làn da đen sạm và hơi thô ráp, dù đứng cách một đoạn ngoài cửa, cô vẫn nhìn rõ lớp da khô bong tróc trên mặt cô ta. Toàn thân mà nói, điểm nổi bật duy nhất chính là mái tóc đen dài bóng mượt khiến người ta ghen tị. Hai bím tóc dày đen nhánh buông xuống hai bên vai, khiến Thẩm Hạ không khỏi có chút ganh tỵ. Cô cúi đầu nhìn tóc mình theo phản xạ, cũng giống như kiếp trước, tóc mềm mảnh và hơi thưa. "Tỉnh rồi à?" Thẩm Xuân vừa ngẩng đầu đã thấy Thẩm Hạ mặt mày u ám, cau mày hỏi. Thẩm Hạ thu lại suy nghĩ, giọng uể oải "Ừ" một tiếng. Cô thật không hiểu nổi, Thẩm Hạ và Thẩm Xuân là chị em ruột mà sao chất tóc lại kém xa thế? Thẩm Xuân cũng chẳng nghĩ gì, cho rằng Thẩm Hạ đang buồn vì chuyện rơi xuống nước. "Chị nấu canh gừng cho em đấy, mau uống đi, kẻo cảm lạnh rồi lại mệt mỏi." Thẩm Xuân đặt bát canh gừng lên bàn cạnh giường, giục Thẩm Hạ. Thẩm Hạ xoa trán, trông vô cùng mệt mỏi, giọng hơi khàn: "Chị, đầu em đau quá... Chị đưa em ra trạm y tế trong thôn cho bác sĩ Lý khám thử được không?" Thấy Thẩm Hạ trông thật sự không ổn, mắt Thẩm Xuân đảo một vòng. "Em hai à, em chỉ bị cảm do ngã xuống nước thôi. Uống ít canh gừng, ngủ một giấc là khỏe ngay. Chỉ là bệnh vặt thôi, không cần đi khám đâu." "Nhưng mà... đầu em đau lắm, em thấy không chỉ là cảm thường đâu, bụng em cũng đau dữ dội nữa... Chị, chị đưa em đi khám đi, bác sĩ Lý xem giúp một chút thôi..." "Bụng em đau là do tới tháng đó, uống chút canh gừng sẽ đỡ. Ba mẹ đều không có nhà, chị cũng không dám đưa em đi khám đâu. Nếu em thấy khó chịu quá thì tối mẹ về em tự nói với mẹ." Đi khám không tốn tiền chắc? Thẩm Xuân chẳng đời nào muốn tiêu một xu vì Thẩm Hạ. Mấy đồng cô ta tích góp được còn định mấy hôm nữa ra thị trấn mua hai dây buộc tóc đỏ cơ mà. Khóe môi Thẩm Hạ nhếch lên nụ cười châm biếm, cô đã được tự mình cảm nhận cái sự ích kỷ của người nhà nguyên chủ rồi. Nguyên chủ bị ngã xuống nước là vì giặt đồ giúp Thẩm Xuân đấy. "Em mau uống canh gừng đi, chị còn phải ra sông lấy quần áo. Em ở nhà nghỉ ngơi đi." Sợ Thẩm Hạ lại nhắc đến chuyện đi trạm y tế, Thẩm Xuân nói xong câu đó liền vội vàng bỏ đi. Đợi đến khi nghe tiếng cổng sân đóng "rầm" một cái, Thẩm Hạ mới từ từ ngồi dậy. Cô với tay cầm bát canh gừng trên bàn, nhấp từng ngụm nhỏ. Ngoài việc muốn thử lòng Thẩm Xuân, bụng cô thật sự cũng đang đau, đau đến mức co rút. Nguyên chủ mỗi lần đến tháng đều rất đau bụng, nguyên nhân là vì thường xuyên dính nước lạnh. Mùa đông rét mướt, nguyên chủ vẫn phải dùng nước lạnh giặt đồ khi đến kỳ.