Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô
Ba Ba Ngốc Mao09-11-2025 07:55:26
Ban đầu Thẩm Đông và Thẩm Thu cũng không bắt nạt nguyên chủ, nhưng nhờ vào sự xúi giục của Thẩm Xuân, hai đứa mới bắt đầu kiếm chuyện, dần dần thành quen tay, biến chuyện bắt nạt thành trò tiêu khiển.
Thẩm Xuân mới chính là người đáng ghét nhất, ngoài mặt thì vờ tỏ ra quan tâm nhưng lại mượn danh nghĩa đó để bóc lột và hành hạ nguyên chủ.
Việc nhà lẽ ra thuộc phần cô ta thì đùn hết cho nguyên chủ. Lúc ra đồng làm việc thì lười biếng trốn tránh, không làm xong phần của mình thì bắt nguyên chủ gánh thay. Những trò này, Thẩm Xuân làm không ít.
Tệ hơn nữa, cô ta không chỉ bắt nạt mà còn PUA nguyên chủ. Những lời như rót mật vào tai nhưng thực chất đâm người không thấy máu, cô ta nói không biết bao nhiêu lần:
"Ba mẹ đã không thích mày thì đừng có suốt ngày lảng vảng trước mặt họ nữa. Hai thằng em sinh đôi có bắt nạt mày thì cũng ráng nhịn, ai bảo mày là con gái. Sau này lấy chồng rồi cũng phải trông vào hai đứa nó. Mày khỏe hơn thì gánh vác việc nhà nhiều hơn đi, biết đâu ba mẹ sẽ thấy được lòng tốt của mày. Mà con gái, ít nói chút sẽ dễ thương hơn..."
Chính những lời này khiến nguyên chủ dần dần trở thành một "bánh bao mềm" trầm lặng, cam chịu, không dám phản kháng.
Mắt Thẩm Hạ lóe lên, trong lòng thầm vui, đã đến lúc cô thể hiện kỹ năng "trà xanh" của mình rồi.
"Chị... chị cả, chị nói gì vậy? Em... em không hiểu gì cả. Chị... chị không thể vì ba trách chị mà trút giận lên đầu em được..." Thẩm Hạ làm ra vẻ hoang mang, ánh mắt nhìn Thẩm Xuân đầy sợ hãi, thân người nằm dưới đất khẽ run rẩy vì hoảng loạn.
Đứng phía sau hai người, Mẹ Thẩm sa sầm mặt, lạnh giọng cất tiếng:
"Đủ rồi đấy con cả. Xem ra ba mày nói không sai, dạo này mày đúng là rảnh rỗi quá rồi. Mấy hôm nữa nghỉ làm, mẹ sẽ qua nhà ngoại mày, xem xem dì mày nhờ tìm mối nào cho mày đến đâu rồi."
"Mẹ!" Thẩm Xuân trợn mắt kêu lên, không thể tin nổi.
Cô ta tuyệt đối không thể lấy mấy gã nông dân trong làng, cô ta phải lên thành phố sống!
Nhưng Mẹ Thẩm không như thường lệ mềm lòng. Bà ta lạnh mặt bước tới đỡ Thẩm Hạ đang nằm dưới đất dậy, giọng đầy quan tâm:
"Con hai, mày không sao chứ?"
Thẩm Hạ bám vào tay mẹ đứng dậy, gượng cười yếu ớt:
"Mẹ, mẹ đừng lo. Con không sao đâu. Con biết chị cả không cố ý. Chỉ là... giờ đầu óc con hơi choáng."
Mẹ Thẩm liếc Thẩm Xuân đầy trách móc nhưng cũng không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ đỡ Thẩm Hạ đi về phía giường rồi ngồi xuống.
"Mày ngồi nghỉ đi một lúc. Chị mày... chắc cũng không phải cố tình đâu."
Thẩm Hạ khẽ gật đầu, môi vẫn cười nhưng nụ cười ấy nhìn thế nào cũng khiến người ta thấy xót xa.
Mẹ Thẩm khựng lại trong giây lát vì chột dạ, lập tức quay đầu ra lệnh cho Thẩm Xuân lúc này đang trừng mắt nhìn Thẩm Hạ:
"Còn đứng đó làm gì? Vào tủ trong phòng mẹ lấy hai quả trứng gà, luộc cho em trai mày ăn. Hôm nay nó bị thương, phải ăn thứ gì đó bổ dưỡng."
Thẩm Xuân định nói gì đó, nhưng vừa chạm phải ánh mắt cảnh cáo của Mẹ Thẩm, cô ta chỉ có thể nuốt lời vào bụng, miễn cưỡng "dạ" một tiếng rồi quay người bước ra cửa.
"A, đau quá!" Đột nhiên phía sau vang lên tiếng Thẩm Hạ rên rỉ, Thẩm Xuân dừng chân, quay đầu lại, ánh mắt đầy tức giận nhìn cô.
"Mày lại giở trò gì nữa đây?"
Thẩm Hạ hai tay ôm bụng, vẻ mặt đau đớn quay sang Mẹ Thẩm: