Chương 27

Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô

Ba Ba Ngốc Mao 09-11-2025 07:51:18

Nếu về đến nhà mà thấy chưa có cơm, với tính khí của cha Thẩm chắc chắn sẽ kiếm chuyện với người nấu cơm hôm nay. Thẩm Hạ đang bệnh, nằm liệt giường không dậy nổi, đó là lý do chính đáng. Vậy thì người bị mắng chỉ có thể là cô ta. Chiều nay cô ta còn trốn việc đồng áng, nếu cha mà hỏi hôm nay ở nhà làm gì, đúng là không biết nói sao cho xuôi. Chiều nay cô ta mải tám chuyện với Vương Quế Hoa, nói chuyện quên cả thời gian, cứ tưởng về nhà sẽ thấy Thẩm Hạ đang nấu cơm, ai ngờ người ta còn chưa rời khỏi phòng. "Em nghỉ ngơi đi, để chị vào bếp nấu cơm." Nói xong, Thẩm Xuân lập tức lao ra khỏi phòng. Không lâu sau, từ bếp bên vang lên tiếng xoong nồi lách cách. Nghe thấy tiếng động đó, Thẩm Hạ lau mồ hôi trán. Căn phòng này đúng là không thể ở lâu, nóng đến chảy cả mỡ. Phải tìm cơ hội đổi sang phòng tốt hơn. Cô thấy phòng của anh em Thẩm Thu trông cũng ổn, mùa đông ấm, mùa hè mát. Mà cô thì sợ nóng nhất đấy. Ngủ cả buổi chiều, giờ chẳng buồn ngủ gì nữa, bụng cũng đói meo rồi. Trở mình ngồi dậy, cô xuống giường đi giày, động tác dứt khoát chẳng còn tí dáng vẻ yếu ớt nào khi nãy trước mặt Thẩm Xuân. Ra khỏi phòng, gió chiều mát lạnh thổi qua, cô mới phát hiện bên ngoài còn dễ chịu hơn trong nhà. Đảo mắt nhìn quanh sân nhưng không thấy bóng dáng Thẩm Đông đâu, ánh mắt dừng lại vài giây ở hướng phòng Thẩm Thu, môi khẽ nhếch lên một nụ cười rồi cô cất bước đi thẳng đến đó. Đến trước cửa phòng cũng chẳng buồn gõ, cứ thế đẩy cửa bước vào, làm hai anh em trong phòng đang bàn bạc bị giật mình. Nhìn thấy Thẩm Hạ đứng ở cửa, miệng vẫn cười, Thẩm Đông phản ứng còn nhanh hơn cả đầu óc,"vút" một cái đứng bật dậy, lập tức nghiêm chỉnh đứng thẳng, gọi lớn: "Chị... chị hai, chị... đến rồi!" Thẩm Hạ khá hài lòng với phản ứng của Thẩm Đông, ít nhất cậu ta vẫn còn biết dè chừng cô. Nhìn lại Thẩm Thu đang nằm trên giường, ngoài chút chột dạ và hoảng hốt lúc đầu, bây giờ lại ngẩng đầu lên trừng mắt khiêu khích cô, như thể đã quên sạch lời cảnh cáo vừa rồi. Thẩm Hạ khẽ cười, không rõ là thằng nhóc này trí nhớ kém hay là lúc chiều cô xuống tay quá nhẹ nên nó chẳng rút được tí kinh nghiệm nào. Không sao cả, cô không ngại "nhắc bài" thêm lần nữa. Ánh mắt đảo qua khắp căn phòng, vừa hay trông thấy một thanh dao gỗ dựng ở cạnh cửa, đồ chơi mà Thẩm Đại Trụ làm cho hai đứa con trai. Thẩm Hạ bước tới chỗ thanh dao. Dưới ánh nhìn kinh hoảng của Thẩm Đông, cô nhặt nó lên, thử sức nặng trong tay. Lúc này, khóe môi Thẩm Hạ mang theo ý cười, động tác lắc dao trong tay càng khiến người ta sởn gáy. Thẩm Đông lập tức thấy bất ổn, theo bản năng siết chặt mông lại, hình ảnh Thẩm Thu bị đánh túi bụi lúc chiều lại hiện lên trong đầu. Lời cảnh cáo mà Thẩm Hạ dành cho hai đứa cũng như vang vọng bên tai, cuối cùng Thẩm Đông mới cảm thấy sợ thật sự. Trong lòng âm thầm hối hận, lẽ ra cậu không nên ôm tâm lý may mắn vì Thẩm Hạ giờ đã hoàn toàn khác rồi, không phải kiểu bốc đồng nhất thời, mà là thật sự thay đổi. Ngay khoảnh khắc Thẩm Hạ cầm lấy dao gỗ, Thẩm Thu đã bị dọa đến mức lôi chăn trùm kín đầu. Đến cái mông còn đang đau cũng chẳng quan tâm nổi nữa. Thẩm Hạ khẽ cười, đi đến mép giường, lướt qua Thẩm Đông mà thẳng tiến đến "mục tiêu" trên giường. Cô dùng dao gỗ chọc chọc đống chăn bọc người kia, giọng mang theo ý cười: