Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô
Ba Ba Ngốc Mao09-11-2025 07:54:57
"Được rồi, Tiểu Đông theo cha đi ăn cơm. Hai đứa con ở nhà giúp mẹ trông thằng út."
Làm việc suốt cả buổi chiều, Thẩm Đại Trụ đã đói meo. Vừa nhấc chân ra cửa, ông vừa gọi Thẩm Đông đi ăn cùng.
Thẩm Đông là con trai, là chỗ dựa sau này của ông, tuyệt đối không thể để nó đói được.
Còn hai đứa con gái "tiện nghi" kia, sớm muộn gì cũng phải gả đi. Có nhịn một bữa cũng chẳng chết ai.
Thẩm Đông liếc nhìn Thẩm Thu đang nằm trên giường đất, còn chưa kịp nói gì thì Thẩm Xuân đã không nhịn được mà lên tiếng. Giọng cô ta có phần chua chát, lẫn cả sự chất vấn, không tin nổi mà nhìn Thẩm Đông:
"Tiểu Đông, sao em lại nói dối? Rõ ràng là em hai đánh Tiểu Thu, sao em lại đổ cho bọn Tiểu Hổ?"
Thẩm Xuân ban đầu chỉ chờ xem Thẩm Hạ bị xử lý, ai ngờ lại bị đứa em đáng ghét Thẩm Đông phá hỏng.
Cô ta chẳng buồn truy cứu lý do vì sao Thẩm Đông bênh vực Thẩm Hạ, giờ chỉ muốn vạch trần bộ mặt thật của con nhỏ kia để cha cô ta xử lý cho ra trò.
Nếu không, cơn giận bị Thẩm Hạ làm nhục hôm nay cô ta sao mà nuốt nổi?
Bước chân Thẩm Đại Trụ đang định ra cửa lập tức khựng lại vì câu nói của Thẩm Xuân. Ông quay đầu, mặt không vui, ánh mắt sắc lạnh nhìn cô ta, giọng nói trầm trầm:
"Con cả, em mày đã nói là Tiểu Thu đánh nhau với Tiểu Hổ rồi bị thương, sao mày còn đổ cho đứa hai? Cha thấy dạo này mày rảnh rỗi quá rồi đấy."
Nghe giọng cha lạnh tanh, trong lòng Thẩm Xuân không khỏi run rẩy.
Cô ta biết rõ tính cha mình, đừng nhìn ông ta ngày thường có vẻ hiền lành ít nói, chứ ra tay thì chẳng thua ai. Còn nhớ hồi cô ta năm sáu tuổi, Thẩm Hạ mới ba bốn tuổi, mẹ Thẩm lúc đó vì mãi chưa sinh được con trai, cũng không biết vì chuyện gì mà cãi nhau với cha, kết quả bị ông ta đánh đến mức không đứng dậy nổi.
Hình ảnh cha mình lúc đó trông độc ác, tàn nhẫn đã khắc sâu vào tâm trí cô ta đến tận bây giờ. Chỉ cần nghe cha nổi giận, tim cô ta liền đập thình thịch, không kiểm soát được.
Tuy sợ là vậy, nhưng nghĩ đến việc mọi chuyện hôm nay đều do Thẩm Hạ gây ra, Thẩm Xuân lại cứng rắn hơn một chút.
"Cha, con nói thật mà, là chính miệng Tiểu Thu nói với con là em hai đánh nó. Cha không tin thì có thể hỏi Tiểu Thu."
Nghe Thẩm Xuân nói xong, ánh mắt Thẩm Đại Trụ tối lại, ông nhấc mí mắt, liếc nhìn Thẩm Hạ đang vịn vào khung cửa đứng đó. Thấy cô như sắp không trụ nổi nữa, trông dáng vẻ yếu ớt đến mức chỉ muốn ngã xuống thì lông mày ông giật giật.
Nhìn con bé thứ hai giờ đến cả bản thân còn lo không xong, làm sao có sức đánh nổi Tiểu Thu?
Thẩm Xuân cũng thấy bộ dạng yếu đuối ấy của Thẩm Hạ thì tức đến mắt đỏ hoe, trong lòng chửi thầm. Lại nữa rồi! Con tiện nhân này lại bắt đầu diễn trò trước mặt cha!
"Cha, nếu cha không tin thì hỏi Tiểu Thu đi!" Thấy tình hình không ổn, Thẩm Xuân vội lên tiếng.
Cô ta tin chắc Tiểu Thu sẽ đứng về phía mình, nhất định sẽ vạch trần tội trạng của Thẩm Hạ.
Thẩm Đại Trụ bụng đói cồn cào, lại bị Thẩm Xuân cản đường không cho đi, trong lòng bực bội, mặt đen lại rồi quay đầu gằn giọng hỏi Thẩm Thu đang nằm trên giường:
"Tiểu Thu, con tự nói xem, rốt cuộc là ai đánh con?"
Giọng ông mang theo lửa giận âm ỉ, khiến Thẩm Thu không dám không trả lời. Trong nhà, người duy nhất nó sợ là cha, giờ thì thêm cả Thẩm Hạ nữa.