Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!
Tiểu Lộc Tử17-04-2026 01:46:53
Mạt Bảo thấy Đại Hoàng đang sốt ruột thò đầu ngó xuống, liền nhanh chóng bước nhanh hơn.
"Có chuyện gì vậy?" Ở trên lầu, Đại Hoàng gần như lo sốt vó, vừa thấy người đã vội hỏi.
Mạt Bảo khựng lại một chút, dường như đang nhớ lại.
Dù nóng ruột, nhưng Đại Hoàng cũng không thúc giục.
Nó rất hiểu tình trạng của Mạt Bảo, dù bị bắt nạt nhưng có khi cô bé cũng không tự nhận ra là mình đang bị bắt nạt.
Những cảm xúc mà con người nên có như sợ hãi, yêu thích, buồn bã, giận dữ, cô bé đều chẳng có.
Một lúc sau, cô bé mới chậm rãi dùng lời lẽ của mình kể lại chuyện vừa xảy ra.
Dù chỉ có vài câu ngắn ngủi, nhưng Đại Hoàng cũng từ đó ngửi ra vài phần không đơn giản.
"Lũ con người xảo quyệt."
Đại Hoàng gầm gừ trong cổ họng, dặn dò Mạt Bảo: "Hôm nay đừng xuống nữa, nếu đói thì ăn chút trái cây, rau củ trước."
"Được."
Mạt Bảo ôm mèo béo cùng bước vào không gian.
Vừa vào, cô bé thả Đại Hoàng xuống, rồi tự mình lặn xuống sông tìm củ sen và hạt sen ăn.
Dưới nước sâu hơn hẳn so với những gì nhìn thấy trên mặt, đáy sông giống như một vùng biển thu nhỏ, xanh thẳm mênh mông.
Những thân sen to dài sừng sững như bước vào thế giới khổng lồ.
Nhưng Mạt Bảo đã quen với cảnh tượng này từ lâu.
Trong nước, cô bé tựa như một nàng tiên cá, đôi chân khẽ quẫy đã có thể bơi nhanh và xa.
Thỉnh thoảng vài đàn cá nhỏ cỡ ngón tay cái vây quanh, nhưng cô bé cũng để mặc chúng đùa nghịch.
Cô bé tiếp tục bơi về phía trước.
Củ sen hái được, cô bé cho hết vào túi đeo ở eo, chẳng mấy chốc đã đầy.
Đúng lúc này, cô bé trông thấy một con cá bị lạc bầy.
Con cá ấy dài bằng cẳng tay, toàn thân ánh bạc xanh, phát ra thứ ánh sáng mờ dịu trong làn nước.
Tầm mắt Mạt Bảo hoàn toàn bị nó hút lấy, nó bơi đến đâu, mắt cô bé dõi theo đến đó.
Cô bé nhẹ nhàng bơi tới gần con cá bạc xanh ấy, thân hình uyển chuyển, trong khi bầy cá nhỏ quanh mình dường như phát giác được nguy hiểm, liền tản ra nhanh chóng.
Thế nhưng, con cá bạc xanh ấy vẫn hoàn toàn không hay biết gì.
Đúng lúc này, động tác trên tay của Mạt Bảo vừa nhanh vừa chuẩn, trực tiếp vồ trúng con cá bạc xanh, trong nháy mắt bắn tung một mảng nước lớn.
Ở bờ sông, Đại Hoàng đang đợi Mạt Bảo liền nghe thấy một tiếng "ầm" vang dội, mặt sông văng nước lên tung tóe.
Chưa kịp nhảy xuống xem tình hình thì đã thấy Mạt Bảo từ dưới nước chui lên.
Trên tay cô bé còn ôm theo một con cá, ý tứ quá rõ ràng.
Mạt Bảo bơi đến bờ, ném mạnh con cá xuống đất, mặc kệ nó giãy giụa hấp hối bên bờ, rồi nhìn Đại Hoàng, nghiêm túc nói: "Ăn!"
Cô bé nhớ mùi vị của loại cá này, có thể ăn sống, lại rất ngon.
Chỉ là loài cá này không thường xuất hiện, thỉnh thoảng mới bắt gặp được một con, và cũng không phải lần nào cũng thuận lợi bắt được như hôm nay.
Đại Hoàng thấy con cá thì cũng mừng rỡ, hỏi: "Sao cậu bắt được vậy?"
"Cá to! Bơi lại đây!" Mạt Bảo dùng tay ra hiệu mô tả cách con cá bơi đến gần, rồi mình làm sao tóm được nó.
Đại Hoàng ngẩn người nhìn động tác của cô bé, phát hiện cách cô bé bắt cá rất giống với kỹ thuật mà trước đây nó đã từng dạy.
Không ngờ mới chỉ vài ngày, cô bé đã có thể học và áp dụng thành thạo như vậy.
Đại Hoàng lập tức phấn khởi, không chỉ vui vì Mạt Bảo thông minh, mà còn tự hào vì mình có thể coi như một "sư phụ" giỏi giang.
Một người một mèo ngồi xổm bên bờ, một kẻ làm cá, một kẻ rửa củ sen.
Con cá được chia làm hai phần, đầu chiếm phần lớn, đuôi chỉ một chút.