Chương 47: Meo

Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!

Tiểu Lộc Tử 17-04-2026 01:48:57

Đại Hoàng ngồi bên cạnh, đôi mắt mèo lạnh lẽo, nhìn anh như đang trách móc. Phạn Triều dẹp bỏ cảm giác kỳ lạ trong lòng, khẽ thở ra. À, thì ra là vậy. Có lẽ dì Hoàng thường chơi trò "nhắm mắt lại rồi mở ra có quà" với Mạt Bảo, nên khi anh bảo nhắm mắt, cô bé chẳng hề nghi ngờ. Và khi mở mắt mà chẳng thấy gì... cô bé mới thất vọng đến thế. Anh mỉm cười nhẹ: "Vậy... em nhắm mắt lại lần nữa nhé, đợi anh nói mở ra thì hãy mở, được không?" "Được." Mạt Bảo ngoan ngoãn nhắm mắt. Phạn Triều đi tới tủ, vừa mở cửa, mấy món đồ "không tiện nói ra" lại rơi lộp bộp xuống sàn. Mặt anh không đổi sắc, dọn lại từng cái, nhét kín, rồi cuối cùng mới lôi ra một vật trông "bình thường nhất". Thở dài, anh giấu vật đó ra sau lưng, nói: "Được rồi, mở mắt đi." Mạt Bảo mở mắt nhìn anh. Phạn Triều lấy từ sau lưng ra một chiếc bờm tai mèo. Đó là món duy nhất trông không kỳ quái, cũng chẳng nguy hiểm. Cô bé ngơ ngác nhận lấy, rồi bỗng ánh mắt sáng lên. Cô bé kéo tay áo anh. Phạn Triều thuận thế ngồi xuống, còn chưa hiểu gì thì đã thấy cô bé đứng dậy, nghiêng người về phía anh, làm gì đó trên đầu anh. Một lát sau, anh thấy đầu mình nhẹ run và hiểu ra. Cô bé chỉ tay vào Đại Hoàng: "Đại Hoàng." Rồi chỉ vào anh: "Đại Triều." Đại Hoàng lạnh mặt "meo" một tiếng phối hợp. Mạt Bảo lập tức bật cười, mắt cong cong như trăng non, nhìn anh đầy mong chờ. Một người đàn ông rắn rỏi, nghiêm nghị là Phạn Triều lúc này lại đội trên đầu một chiếc tai mèo đáng yêu, mặt không cảm xúc, chỉ nghĩ: Cô bé này... chẳng lẽ muốn mình... bắt chước mèo kêu? Đùa à, sao có thể... Nhưng khi nhìn vào ánh mắt trong sáng, đầy chờ đợi của cô bé, môi anh khẽ mấp máy, không tự chủ được mà bật ra một tiếng: "Meo-." Ánh nhìn của Đại Hoàng ngày càng lộ rõ vẻ chế nhạo. Phạn Triều thầm nghĩ: Cái tiếng "meo" vừa rồi chắc chắn không phải của tôi đâu. Mạt Bảo cười đến mệt, nằm bò ra ghế sofa, ôm chặt lấy Đại Hoàng rồi dần dần thiếp đi. Phạn Triều thử gỡ chiếc tai mèo trên đầu xuống, nhưng nó lại mắc vào tóc, kéo đau cả da đầu. Anh bèn đi đến trước gương. Chỉ một giây sau, sắc mặt anh đen sầm lại. Ai có thể nói cho tôi biết, tại sao cái tai mèo này... lại còn động đậy được!? Vừa gỡ ra, anh vội nhét nó vào một nơi kín đáo hơn, giấu thật kỹ như sợ người khác nhìn thấy. Anh xoa xoa đầu đang đau nhức, nhìn quanh rồi kéo một chiếc ghế lại nằm xuống nghỉ. Cảm giác mệt mỏi còn nặng hơn tưởng tượng, và đầu óc thì đau nhói từng cơn như thể trong đầu có gì đó vỡ ra, thỉnh thoảng lại kích thích vào thần kinh, khiến anh đau đến nỗi phải cau mày. Mạt Bảo ngủ được nửa tiếng thì tỉnh. Cô bé đưa mắt tìm khắp nơi, cuối cùng thấy Phạn Triều đang ngủ trên chiếc ghế ở góc phòng. Cô bé nhẹ nhàng đứng dậy khỏi sofa, trước tiên lấy một tấm chăn nhỏ đắp cho Đại Hoàng vẫn đang ngáy khẽ rồi lại mang theo tấm chăn lớn bước đến chỗ Phạn Triều, cẩn thận phủ lên người anh. Anh không tỉnh, chỉ khẽ nhíu mày. Mạt Bảo nhìn chằm chằm vào đầu anh thật lâu, nghiêng đầu như đang do dự điều gì. Cô bé dường như... nhìn thấy bên trong đầu anh có một viên tinh hạch màu nâu. Trông nó giống hệt viên tinh hạch mà anh từng đưa cho cô bé, chỉ khác ở màu sắc. Nhưng viên tinh hạch ấy dường như đã có vết nứt. Mạt Bảo trầm ngâm, rồi trong tay hiện ra một bình Thần Thủy. Cô bé đặt nó bên cạnh ghế, sau đó lại cúi xuống quan sát kỹ viên tinh hạch trong đầu anh thêm vài lần.