Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!
Tiểu Lộc Tử17-04-2026 01:46:59
Người phụ nữ tức giận đến nỗi thở hổn hển, nghiến răng nghiến lợi: "Phạn Triều! Bây giờ là tận thế! Không phải xã hội pháp trị mà anh nghĩ nữa rồi!"
"Sao? Cô dám uy hiếp tôi?"
"Không, tôi chỉ nói cho anh biết, một xã hội không còn pháp luật thì chẳng ai nghe một thẩm phán như anh nói đạo lý nữa! Bên ngoài có vô số người đang cướp bóc, giết chóc, phóng hỏa! Cho dù con bé kia có nhiều đồ ăn đến đâu cũng chẳng thể giữ nổi! Không bằng đưa cho chúng ta!"
Đại Hoàng cuối cùng cũng hiểu, thì ra bọn họ lại vì lương thực của Mạt Bảo mà cãi vã.
Nhưng lạ thật, sao người đàn ông cùng phe với họ lại không cho họ ăn?
Không nghĩ ra, Đại Hoàng sốt ruột muốn kể lại cho Mạt Bảo, bèn thừa lúc người phụ nữ cưỡng ép tranh giành đồ ăn, liền lén lút chạy ngược lên lầu.
Vừa chạy đến cầu thang, nó bỗng thấy lưng lạnh toát, toàn bộ lông dựng đứng.
Theo bản năng quay đầu lại...
Thấy người đàn ông nằm trên sofa rõ ràng yếu ớt không còn sức vậy mà đang dùng một ánh mắt cực kỳ bình tĩnh nhưng khủng khiếp mà nhìn chằm chằm vào nó.
May mà người đàn ông kia chỉ nhìn nó, chứ không lên tiếng.
Đại Hoàng thở phào một hơi, chẳng buồn nghĩ xem vì sao anh lại làm vậy, vội vàng phóng lên lầu, chui vào phòng của Mạt Bảo.
Mạt Bảo đã đứng sẵn ở cửa chờ nó, ngay khi nó vừa chui vào thì lập tức đóng cửa, còn cài cả then chốt lại.
Cô bé xoay người nhìn mèo béo vừa nhảy phịch lên giường, hỏi: "Xảy... chuyện gì rồi?"
Đại Hoàng đáp: "Hình như vì chia chác không đều, nên bọn họ cãi nhau."
"Chia chác không đều?" Mạt Bảo không hiểu.
"Trước khi lên lầu, tớ cố ý quan sát đồ ăn trên bàn, phát hiện so với số lương thực cậu mang xuống ít hơn ít nhất hai phần ba, chắc chắn có kẻ trong bọn chúng giấu đi rồi."
"Ồ." Mạt Bảo hình như chẳng mấy quan tâm ai đã lấy đồ ăn.
Thấy cô bé không hứng thú, Đại Hoàng cũng thôi, không nói tiếp nữa.
Ngay cả chuyện liên quan đến Phạn Triều nó cũng gạt sang một bên, vì suy cho cùng, nhìn bọn người kia cũng chẳng giống sẽ ở lại lâu.
Thay vì khiến Mạt Bảo lo lắng, chi bằng kiên nhẫn đợi thêm vài ngày để bọn chúng tự rời đi.
Nghĩ vậy, nó nhảy lên bậu cửa sổ, khoanh tay quan sát bọn xác sống phía dưới.
Phần lớn xác sống chẳng khác gì trước, di chuyển chậm chạp, lang thang không mục đích.
Trước tận thế, cả hai vẫn thường ngó ra ngoài cửa sổ, thấy thế giới phồn hoa, xe cộ người qua lại tấp nập.
Nhưng bây giờ, bên ngoài chẳng còn bóng người, ngoài xác sống ra chỉ còn lại những tòa nhà đổ nát.
Ngay cả chim chóc, côn trùng cũng biến mất chỉ sau một đêm.
Mạt Bảo chống cằm bên cửa sổ, đôi mắt đen tròn xoe xoay chuyển liên hồi.
Cô bé bỗng gọi: "Đại Hoàng."
"Sao vậy?" Đại Hoàng nghi hoặc nhìn sang.
Mạt Bảo chỉ về phía một con xác sống đang đứng trước cửa trung tâm thương mại, nói: "Con xác sống kia hình như nhanh hơn mấy con khác."
Đại Hoàng rùng mình, vội nhìn theo hướng tay cô bé chỉ.
Quả nhiên thấy một con xác sống khác biệt.
Xét về vóc dáng, nó từng là một thiếu niên.
Thân thể còn khá nguyên vẹn, so với những xác sống khác thì ít phân hủy hơn nhiều.
Nếu không phải da xanh tái, mắt trắng đục thì thật khó nhận ra đó là xác sống.
Điều khiến Đại Hoàng chú ý nhất là tốc độ của nó cực nhanh, khác hẳn bọn chậm chạp kia, lại còn tấn công đồng loại, tranh giành thịt sống và xác người mới chết.
Đại Hoàng lập tức kêu lên hai tiếng: "Hỏng rồi! Con xác sống này biến dị rồi."
"Biến dị?" Mạt Bảo nhìn con xác sống biến dị đang tranh ăn, rồi quay sang nhìn nó.