Chương 12: Dị năng

Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!

Tiểu Lộc Tử 17-04-2026 01:47:06

Mặt mày cả ba dần tái mét, Đoàn Chấn vội quát: "Tiếp tục khiêng đồ tới chặn!" Bất cứ thứ gì nặng mà có thể di chuyển được đều bị họ kéo ra chắn cửa. Bàn ăn, ghế, tủ, đồ điện... nói chung ngoài chiếc ghế sofa nơi Phạn Triều đang nằm, thì hầu như tất cả đồ đạc trong phòng khách đều được chồng chất ra cửa. Tiếng động ngoài kia dần nhỏ lại, cho đến khi biến mất. Lúc này cả ba mới thở phào hoàn toàn. Vương Tú Cầm thậm chí ngồi phịch xuống đất, thở dốc từng hơi. Ngẩng đầu lên, vừa vặn thấy Phạn Triều vẫn yên ổn nằm ngủ trên ghế, ả tức giận đến mức trợn trừng mắt, hận không thể lôi anh xuống để mình nằm lên. Nhưng ả biết, bản thân không thể. Phạn Triều và Đoàn Chấn có quan hệ rất thân, nghe nói quen nhau từ khi còn trong quân đội. Sau này, một người làm thẩm phán, một người làm quân nhân. Hơn nữa, vì bảo vệ bọn họ nên Phạn Triều mới bị thương. Nếu ả dám làm chuyện đó, thì người đầu tiên phản đối chắc chắn sẽ là Đoàn Chấn. Nghĩ đến đây, Vương Tú Cầm nghiến răng, quay sang nhìn Trần Khải Vũ cũng đang ngồi nghỉ ngơi bên cạnh. Trần Khải Vũ lấy ra từ ba lô một chai nước vốn đã được cậu ta dùng dị năng tinh lọc, đưa cho Đoàn Chấn và Vương Tú Cầm, nói: "Uống đi, tối nay xem năng lượng khôi phục thế nào, tôi sẽ lọc thêm nước." Vương Tú Cầm không nhận, còn Đoàn Chấn thì cầm lấy. Vừa rồi cậu ta bỏ nhiều sức nhất, tiêu hao cũng nhiều, bây giờ đúng lúc cần bù nước. Thấy vậy, Vương Tú Cầm lên tiếng: "Anh Chấn, anh xem Khải Vũ vừa dọn đồ vừa dùng dị năng, tiêu hao nhiều năng lượng như vậy, cần phải nghỉ ngơi cho tốt mới được." Đoàn Chấn uống nửa chai, nghe xong liền nhìn ả, nói: "Trừ ghế sofa không thể động, còn lại thử xem có chăn mền nào lót xuống đất, chúng ta cứ dùng tạm bợ cũng được." Vương Tú Cầm dù bất mãn, nhưng cũng biết nói thêm chẳng ích gì, còn dễ khiến Đoàn Chấn chán ghét. Thế là ả ngoan ngoãn đi vào phòng, lấy chăn mền trải dưới đất, dịu dàng gọi: "Khải Vũ, mau nằm nghỉ đi." Trần Khải Vũ gật đầu, sắc mặt có vẻ mệt mỏi, vừa nằm xuống đã nhắm mắt lại. Hình như rất khó chịu, cậu ta nhíu chặt lông mày, khiến Vương Tú Cầm đau lòng vô cùng. Ả bò đến, ngồi xuống bên cạnh, cúi đầu thì thầm bên tai cậu ta: "Để em xoa đầu cho anh nhé?" Trần Khải Vũ không động đậy, chỉ khẽ "ừ" một tiếng. Vương Tú Cầm lập tức xoa bóp huyệt thái dương cho cậu ta. Đoàn Chấn liếc nhìn một cái, rất nhanh lại thu mắt về. Trong lúc đó, bên cầu thang thấp thoáng một bóng vàng vàng tròn ủm, chính là Đại Hoàng. Nó vừa xuống xem tình hình, lại vô tình chứng kiến một màn như vậy. Nó vội vàng phóng lên lầu, báo cho Mạt Bảo biết."Cửa dưới lầu đã được chặn, nên bọn xác sống không vào được." Mạt Bảo gật đầu, tiếp tục nằm bò bên cửa sổ quan sát đám xác sống bên ngoài. Không có con xác sống biến dị dẫn dắt, đám thường như một đống cát rời. Nhưng hình như con biến dị kia lại biến mất. Đại Hoàng nói từ phía sau: "Nhưng tớ vừa thấy một dị năng giả." "Dị năng giả?" Mạt Bảo quay đầu hỏi: "Có giống người đó không?" Đại Hoàng biết, Mạt Bảo đang nhắc đến người quân nhân có dị năng hệ hỏa từng đưa ba và mẹ kế cô bé rời đi. "Không, là một trong những kẻ dưới lầu." Đại Hoàng nói. "Họ cũng biết phóng cầu lửa à?" Mạt Bảo tò mò. "Không phải, hình như dị năng của người đó là tinh lọc nước, biến nước bẩn thành nước uống được." Đại Hoàng bỗng nhiên tỉnh ngộ: "Chẳng trách bọn họ có nhiều nước sạch như vậy, thì ra là nhờ dị năng giả!"